Bước theo Thầy

Bạn thân mến, Tôi không có diễm phúc được giống như bạn là vẫn c̣n đang được sống và lớn lên trong ṿng tay yêu thương bảo bọc của mẹ Việt Nam. Quê hương của mẹ tuy vẫn c̣n nghèo nàn. Ngày hai bữa cơm không đủ no, áo vẫn không đủ ấm nhưng không có t́nh yêu nào ngọt ngào cho bằng t́nh yêu của mẹ Việt Nam.
Trên quê mẹ đă có những ḍng sông ấp ủ t́nh người đă nuôi tôi khôn lớn theo thời gian và cũng trên ḍng sông của mẹ, tôi đă được ông lái đ̣ ngày ngày đưa tôi qua bến bờ bên kia đi đến trường để học. Bạn thân mến, Ḍng sông mà tôi muốn đề cập với bạn ở nơi đây chính là ḍng sông mang tên gọi "BẮC HÀ". Tôi nghĩ rằng chắc có lẽ trong cuộc đời của bạn không ít th́ nhiều cũng đă có những lần được bước chân lên "chiếc xuồng" đă khởi hành tại ḍng sông này và chính trên "chiếc xuồng" định mệnh đó bạn và tôi đă t́nh cờ được biết đến "ÔNG LÁI Đ̉". Tôi vẫn c̣n nhớ măi ngày đầu tiên được quen biết ông. Ngày đó bầu trời trên ḍng sông “Bắc Hà” thật trong xanh với những làn gió của mùa Thu đang lay nhẹ trên mặt nước đă đem lại cho tất cả mọi người có mặt trên chiếc xuồng ngày hôm đó một cảm giác yêu thương thật đậm đà của t́nh người hoà lẫn với đất trời.
Tôi c̣n nhớ khuôn mặt của ông lái đ̣ lúc bấy giờ. H́nh ảnh của một chàng thanh niên tuấn tú khôi ngô, với khuôn mặt thật hiền từ phúc hậu. Người thanh niên đó đă ấp ủ trong ḷng một lư tưởng DẤN THÂN. Lư tưởng của chàng là được đem Chúa đến cho mọi người. Lư tưởng của chàng là được làm ngọn đuốc để chiếu soi cho mọi nơi. Lư tưởng của chàng là được chung xây đời bác ái và lư tưởng của chàng là được gieo mến thương cho ngàn người.
Tuy nhiên trong cuộc đời làm nghề lái đ̣ của chàng, có những lúc chàng may mắn được tiếp xúc với những hành khách có học thức, những thành phần giàu sang họ không những giàu tiền của mà c̣n giàu ḷng bác ái nữa. Cũng có nhiều lúc chàng gặp được những hành khách là các nhà tu hành, những người này cũng đă cần đến chàng để xin nhờ đưa họ qua sông. Có những lúc chàng gặp phải sóng to gió lớn.

 

 

  Thắm thoát đă gần hai chục năm ṛng, h́nh ảnh của ông lái đ̣ ngày nào tôi được biết; h́nh ảnh của chàng thanh niên tuổi độ phơi phới hai mươi, nay bất chợt được nh́n lại h́nh ảnh của ông trên trang website TNBH, đă không c̣n là chàng thanh niên tôi đă từng được gặp trước đây mà nay lại trở thành một ông lăo lái đ̣ đầu tóc bạc phơ,da nhăn má lún. Vậy mà Ông vẫn âm thầm thủy chung tiếp tục với mái chèo và con xuồng của ḿnh vẫn tháng ngày làm công việc đưa khách qua sông. Hành khách ngày xưa trên chiếc xuồng mà ông đă từng đưa rước họ, tôi biết có những người hiện đang nối tiếp bước chân của Ông để hành nghề LÁI Đ̉. Cũng có những hành khách trên chiếc xuồng năm nào của Ông, tôi được biết nếu họ không thành TÀI th́ họ cũng đă thành NHÂN. Cũng có những hành khách khác hiện đang răo bước thênh thang trên con đường thành công sự nghiệp hoặc đang chót vót trên lầu đài danh vọng. Và cũng chính trên chiếc xuồng định mệnh đó họ đă được gặp Ông lái đ̣ để rồi lại được Ông đưa cho qua đến tận bến bờ kia sông mà nay giờ đây những người khách đó lại trở thành những nhà triệu phú chọc trời. Nhưng tôi tự hỏi không biết trong số những người hành khách đó "ĐĂ CÓ AI VẪN C̉N NHỚ ĐẾN CÔNG ƠN CỦA ÔNG LÁI Đ̉" đă đưa ḿnh qua sông?
Bạn thân mến, Để kết thúc cho ḍng suy tư này. Tôi xin được trích trong Phúc Âm của Thánh Luca (Lc 17:11-19) – Nói về mười người phong cùi được chữa lành Nhưng chỉ có một người ngoại giáo trở lại để tạ ơn Thiên Chúa. Vậy c̣n chín người kia đâu? Không phải họ đă được chữa lành sạch hết hay sao...?
 Khi viết đến đây tôi cảm thấy thật xấu hổ trong ḷng v́ chính bản thân tôi đă nhiều lần cũng không khác ǵ như chín người phong cùi vừa kể trên.***** HP99
 
Cũng chính v́ lư tưởng đó đă khiến cho chàng không một chút nao núng khi bước chân vào công việc làm "Ông Lái Đ̣" mà Thiên Chúa của chàng đă trao phó. Trách nhiệm của chàng từ đây trên ḍng sông “Bắc Hà” không phải đơn thuần là chỉ đưa trẻ nhỏ đến trường để học mà chàng c̣n phải lái đ̣ để đưa những khách bán hàng nghèo khổ đang phải gồng gánh những món hàng nặng trĩu trên đôi vai. Hành khách trên chiếc xuồng của chàng hiện cũng có một số người là thành phần của xă hội đen; họ chỉ biết cướp của, giết người; hoặc là những phường đanh đá chanh chua với những lời lẽ ngậm máu phun người; thậm chí chàng c̣n gặp phải những thành phần đă bị xă hội ruồng bỏ. Chiếc xuồng của chàng đă bị xô giạt qua những vùng đất mà bốn bề xung quanh toàn là nước không biết đâu là bến bờ. Nhưng với ư thức trách nhiệm của người lái đ̣, chàng đă cố gắng đứng mũi chịu sào trước những cảnh bảo tố giông ba đó để chống chọi với băo táp và t́m cách đưa hành khách của ḿnh vào được bến bờ an b́nh.