|
Cộng Đồng Dân Chúa Bắc Hà – 30/4/1987
DUYÊN HẢI DU KƯ ...
Tác Gỉa : bexevn@yahoo.com Ngày kể 10/29/2006
Chuyến dă ngoại lịch sử của Cộng Đồng dân Chúa Bắc Hà (TNBH và các ban hát)chinh phục quăng đường Sài G̣n Duyên Hải bằng xe đạp diễn ra vào ngày 30-04-1987. Đó là nguồn tin chính xác. Để chuẩn bị cho chuyến đi đó anh Vũ Đức Vương đă nhận nhiệm vụ của Ông Lái Đ̣ đạp xe đạp từ Bắc Hà đến bến phà B́nh Khánh (Nhà bè) với tốc độ b́nh thường để Ông Lái Đ̣ tính toán giờ xuất phát sao cho toàn bộ phải kịp giờ qua được chuyến phà đầu tiên vào 6h00 (v́ lúc ấy phà hoạt động theo giờ. Về phương tiện như đă đề cập ở trên chủ yếu là bằng xe đạp của thời bao cấp (nghĩa là xe có thể pan bất cứ lúc nào. Ngoài ra c̣n có thêm hệ thống xe cơ giới hỗ trợ bao gồm: 1 xe lam bét tít đời cổ của Ông Lái Đ̣, 1 chiếc xe honda dam màu đỏ mà Thày Bảo mượn của ông Bô (chiếc xe này h́nh như sau này được người của hăng honda mua lại giá trị thời gian và bảo quản của nó ai muốn biết chi tiết xin hỏi anh Vương. Ghê gớm nhất có thêm 1 chiếc xe tăng (xe lam chở khách) của Bác Nghĩa (thân phụ anh Phú Sơn)do chính Bác cầm lái và h́nh như có thêm 1 chiếc PC của 2 chị em (chị nữ em nam quên mất tên ǵ rồi hay đi chiếc PC chở nhau đi sinh hoạt). Về mặt tổ chức th́ khỏi phải nói v́ Ông lái đ̣ của chúng ta rất siêu với dàn tướng lĩnh thiên biến vạn hóa đă từng biến cái không thể thành có thể và khả năng đó đă từng được chứng minh qua rất nhiều cuộc dă ngoại trước đó như: Lái thiêu, Suối Lồ, Đường Sơn Quán, Vũng tàu Đà Lạt ... nên việc quản lư các quân sĩ và nuôi quân chỉ là chuyện vặt. Từ rất sớm (trời c̣n tối mịt)các đơn vị đă bắt đầu xuất phát từ những điểm tập kết rải rác: nhà thờ Bắc Hà, Mũi tàu, Chợ Cá, Cư Xá Nguyễn Trung Trực... Nói chung khu vực nhà thờ Bắc Hà và các khu lân cận chỗ nào cũng thấy quân ta tay xách nách mang, xe th́ đeo lủng lẳng đủ mọi thứ nhưng chỉ có chủ sở hữu mới biết nó là cái ǵ. Cánh tay phải của Ông lái đ̣ là cụ Bảo rong ruổi hết điểm tập kết này đến điểm tập kết khác để kiểm tra, đôn đốc và động viên các đơn vị. Các cánh quân di chuyển theo nhiều hướng tùy theo lộ tŕnh riêng của từng đơn vị nhưng bắt buộc phải tụ lại ở cầu quay để qua Khánh Hội và vượt cầu Tân Thuận thẳng tiến Nhà Bè. Trên đường đi quân sĩ các đơn vị sẵn sàng khiêu khích nhau, c̣n có những cú biểu diễn lạng lách, buông tay lái, ép xe của nhau... nhưng những hành động đó không nguy hiểm lắm bởi v́ thời điểm đó xe cộ c̣n rất ít, đường phố vào buổi sáng sớm hầu như chỉ có xe của quân ta chiếm lĩnh toàn bộ. Rồi cũng đến được điểm dừng đầu tiên là bến phà B́nh Khánh sớm hơn dự tính (v́ phà chưa chạy). Nếu sơ bộ nh́n thử 1 ṿng các đơn vị đang đứng chờ phà th́ xem ra c̣n khí thế lắm, chưa có 1 tí dấu hiệu nào tỏ ra mệt mỏi mặc dù quăng đường Bắc Hà-B́nh Khánh không phải gần (ai biết quăng đường xa bao nhiêu bổ sung dùm nha). Quân sĩ các đơn vị c̣n tỏ vẻ nóng ḷng muốn phà mau chạy để tiếp tục cuộc hành tŕnh bí hiểm bên kia sông Soài Rạp. Khi phà vừa mở cửa đón khách nếu như ai không biết th́ họ sẽ lầm tưởng chiếc phà này của Ông lái đ̣ mua riêng cho dân Bắc Hà. Bởi v́ chỗ nào quân ta cũng chiếm lĩnh hết, số khách c̣n lại trên chuyến phà đầu ngày hôm đó chỉ là dân tộc thiểu số. Phà từ từ rời khỏi bến tiến dần ra giữa sông để sang bờ bên kia. Càng xa bờ th́ con dân Bắc Hà chúng ta mới biết thế nào là 1 con sông đúng nghĩa. Nước xoáy cuộn tṛn xô dạt những đám bèo trôi. Ôi! nói cho nó hoa ḥe văn chương 1 tí chứ cả cái phà to đùng này cũng chẳng là nghĩa địa ǵ so với con sông Soài Rạp nói chi đám bèo lẻ tẻ. Cơn gió mát đưa những cơn sóng nhẹ đập vào mạn phà tung tóe thành vô số bong bóng nước rồi lại vỡ tan. Anh Cả JeSu ơi! trên bước đường hoạt động tông đồ với hào khí dâng tràn mà Anh mời gọi, em chỉ là chiếc bong bóng nước đă vỡ tan nhưng em rất tự hào về những ngày tháng đó. Bởi v́ trong chiếc bóng nước tuy đă vỡ tan nhưng ít nhiều nó cũng ḥa được 1 ít không khí ở bên trong chiếc bóng nước vào cuộc sống chung này. Anh đă cho chúng em 1 lẽ sống mà cho dù có tan biến cũng không thể mất đi được cái chất của Cộng Đồng Dân Chúa Bắc Hà. Xin đón xem phần tiếp theo của cuộc hành tŕnh vào kỳ sau (có thể là tuần tới). Diễn tiến cuộc hành tŕnh lịch sử được kể với những chi tiết giới hạn (bởi chỉ 1 người) và có pha thêm 1 tí thuốc nổ cho hấp dẫn nhưng đảm bảo chính xác (v́ nhớ dai). Sẽ rất thú vị nếu như có ai c̣n nhớ những chi tiết ly kỳ khác xin cứ đưa lên
Xin cáo lỗi cùng tất cả quư vị và hẹn đến kỳ sau. (ai thấy kể đúng th́ làm ơn xác nhận c̣n thiếu sót th́ bổ sung dùm nha). V́ ngoài những chi tiết nổ ra, c̣n lại là những chi tiết thật đáng ghi vào lịch sử nên phải mất nhiều thời gian để hồi tưởng lại và tổng hợp sơ bộ cho đảm bảo tính chính xác. Mong nhịp cầu thông cảm và tiếp tục chờ nhé.___ Cũng qua nhịp cầu này xin được phép điều chỉnh lại tên của 1 nữ tướng 1 sao đă qua đời sau cơn bạo bệnh là chị Như Hoàn chứ không phải Kim Hoàn mà ngài PSL đă nói trước đây. Xin chân thành cám ơn (tiếp theo)___ Vâng thưa quư vị có lẽ v́ sự quá hoàn hảo của dàn tướng cấp cao nên đă làm mờ nhạt đi vai tṛ của các vị tướng nhỏ vốn chỉ biết dựa dẫm và trông chờ vào lớp đàn anh.___ Sự thay máu của Ông lái đ̣ có nhằm mục đích ép các tướng non trẻ phải dấn thân va chạm để trưởng thành ? Hăy để cho phà tiếp tục cuộc hành tŕnh v́ hiện tại chúng ta vẫn c̣n đang ở giữa sông.___Có 1 chi tiết nữa là trên phà lúc đó có 1 tốp độ khoảng 3-4 người đi trên 2 xe gắn máy trong đó có 1 chiếc xe cúp DD đời 84. Mẹ ơi thời điểm đó có thể nói nó là giấc mơ của cả nhân loại đang sống ở Việt Nam v́ chỉ có những người nào khá giả có thân nhân ở nước ngoài gởi về mới có được chiếc xe đó, nó là 1 loại hàng hiếm và rất có giá trị nên chỉ cần được nh́n thấy thôi là đă sướng rồi nói chi đến việc được cưỡi và sở hữu nó. Những người đó cứ nh́n về phía quân ta và có vẻ hơi thắc mắc (xin mọi người nhớ dùm cho chi tiết này). ___ Trong thời gian chờ đợi phà cập bến th́ chúng ta nên biết sơ qua về con đường mà chúng ta sắp sửa chinh phục.___ Trước 1984 th́ con đường này chưa có, v́ nó được khởi công vào khoảng giữa năm 1984.___Thời điểm này trở về trước th́ ai đă từng có mặt tại địa danh Cần Giờ Duyên Hải mà không phải là người địa phương th́ chỉ có thể là dân vượt biên. Biệt danh rừng Sác với những cù lao đầy cây nước mặn xen kẽ kênh rạch chằng chịt và khi con nước lên th́ có nơi không c̣n ranh giới giữa đất liền và nước.___Đường giao thông duy nhất để đi đến thị trấn Cần Giờ là đi đ̣ và phải mất cả ngày trời mới đi tới bởi v́ trên lộ tŕnh của đ̣ phải đi qua hết tất cả những cù lao mà có người ở để vận chuyển lương thực và quan trọng nhất là nước uống (v́ nơi đó toàn là nước mặn). ___Khi con đường bộ (đường đất đỏ) vừa mới hoàn thành xong chẳng bao lâu th́ đă trêu ngươi Ông lái đ̣ và dàn quân sĩ bởi thông tin là “Tuyến đường Sài G̣n Duyên Hải 36 Km”___ Đúng thật sự 36 Km chả là cái đinh ǵ đối với dân xứ Bắc cả, lại được băng xuyên rừng để thưởng thức môi trường sinh thái và không có ǵ hấp dẫn hơn là điểm đến là “Cửa biển Cần Giờ”.___Nếu như những lần chinh phục trước đây chỉ đơn thuần là TNBH th́ lần chinh phục này được mở rộng hơn với những cánh quân của các ban hát chưa 1 lần xông pha trận mạc. Ông lái đ̣ và vị tể tướng thân cận trông cậy hết vào tài năng của các vị tướng trong tứ trụ quản lư và chăn dắt quân trong ban hát của mỗi người. ___C̣n lực lượng TNBH với quân số áp đảo và dàn điều khiển gần như mới toanh.___ Phà cập bến cần phải có 1 chút thời gian để sắp xếp lại đội h́nh xuất phát. Nếu như để ư 1 chút th́ ta có thể nhận thấy các anh chị trong các ban hát tuy lớn nhưng thiếu kinh nghiệm trận mạc nên có vẻ hơi lúng túng qua những âm thanh sau : “hồi năy đi với ai sao bây giờ lại đi với tui !” “cái giỏ của tui đâu rồi” “ chời ơi sao bắt tui chở nhiều quá vậy” “mẹ kiếp có thằng đi xe không 1 ḿnh ḱa ”….. đại loại là thế. Dàn tướng trẻ TNBH đă chứng minh được bản lĩnh cầm quân không giới hạn về số lượng và không gian. Có 1 thứ mà TNBH có nhưng các anh chị ban hát không có đó là đội quân phụ trách kỹ thuật xe cộ do anh Tước tự chỉ huy kiêm thi công. Người tuy nhỏ con nhưng Tước có vẻ tháo vát và xông xáo trong nhiệm vụ được giao, điều này sẽ được minh chứng khi các chiến mă lâm trận ở hồi kế.___ Con đường trước mặt như 1 làn chỉ đỏ, có 1 điều đặc biệt không phải lo là sẽ không bao giờ có chuyện đi lạc bởi v́ đây là độc đạo. (nếu như có ai cố t́nh đi lạc th́ chỉ có mỗi 1 trường hợp là đi kiếm lùm cây để xả nhớt).___ Đoàn quân ung dung hành quân trong ánh nắng nhạt loé lên từ chân trời đánh tan sương mai c̣n đọng lại. Không thể nhớ được ai là người dẫn đầu nhưng bọc hậu lúc đó h́nh như là chiếc xe tăng của Bác Nghĩa. Trên xe ngoài những vật dụng nặng mà không thể chuyên chở bằng xe đạp được c̣n có các cô gái ỏn ẻn của ban hát “Con Đức Mẹ”. Nếu như thời điểm đó là bây giờ th́ chúng ta có thể dùng từ “chảnh” để diễn tả nhưng thật sự lúc đó chưa có cái từ này.___ Những giọt mồ hôi bắt đầu tuôn ra nhưng vẫn chưa làm chồn chân của đoàn người thích khám phá.___Tiếng thét oang oang xen lẫn tiếng cười đùa trên suốt đoạn đầu của con đường đất đỏ làm kinh động những người dân vốn quanh năm chẳng bao giờ thấy 1 lượng người đông như thế.___Cũng như những lần trước các tướng lĩnh phải vất vả hơn bởi v́ phải chạy lên rồi lại chạy ngược xuống để kiểm soát t́nh h́nh và chăm lo cho gà của ḿnh.___ Khung cảnh hoàn toàn mới lạ được thể hiện trên những đôi mắt của những con người từng trải. ___Làn khói nhẹ bay lên từ mái lá đă pha thêm vào luồng không khí để gởi đến từng người trong đoàn quân 1 hương vị khó tả thay cho lời chào.___Đoàn quân uốn lượn theo con đường và ranh giới giữa các đơn vị bắt đầu bị xóa từ đây bởi v́ thể lực không đồng đều nên ai yếu sức hơn tất nhiên bị lọt lại. Khoảng cách từ tốp dẫn đầu và tốp cuối xa dần và các tướng lĩnh mắc lo cho những tốp sau nên đă mất kiểm soát ở tốp đầu (v́ có muốn kiểm soát cũng theo không kịp).___Đến lúc này th́ tể tướng Vũ Đức Bảo trên chiếc Dame đỏ phải vượt lên để kiểm soát lại t́nh h́nh.___Khi nắng lên cao th́ sức nóng bắt đầu tỏa xuống con đường có đoàn người đang du hành. Lác đác có xe phải dừng lại để uống nước và đoàn quân cứ thế bị xé dần ra là nhiều khúc.___Có 1 điều mà từ tướng lớn đến tướng nhỏ không ai tính trước được là quân số rải rác khắp nơi trên con đường dài mà nước th́ chỉ tập trung ở 1 vài chỗ nên đă xảy ra t́nh trạng chỗ có nước th́ không khát (do đă uống rồi lấy ǵ mà khát), c̣n chỗ không có nước th́ đang cháy khô cổ.___Không ít người đă ỷ lại là trong túi có mang theo tiền để uống trà đá dọc đường nhưng dạ thưa quư vị là trên con đường này th́ ngoài đá đỏ và nước mặn ra không c̣n thứ ǵ khác để có thể dùng tiền giải quyết được.___Đứng trước thách thức đầu tiên tướng lĩnh của các đơn vị phải botay.com (từ mới) bởi v́ ngay cả các tướng lĩnh cũng bắt đầu xuống sức do phải chạy đi chạy lại khá nhiều.___Sự lo ngại bắt đầu xuất hiện trên những khuôn mặt chưa từng trải nhưng đó cũng chỉ mới là khúc dạo đầu trên đoạn đường B́nh Khánh- Dần xây.___ Đến đây th́ ta ngồi nghỉ 1 chút để thư giăn và luôn tiện quét qua vài mươi ḍng về chiếc xe đạp.___ Có lẽ các em TN thế hệ sau này không thể nào h́nh dung được chiếc xe đạp có cái ǵ để mà hư ! Và nếu như em TNBH nào đă sang USA định cư từ bé sẽ càng khó hiểu hơn v́ Tại sao không đi xe hơi mà lại đi xe đạp ?___ Phần dễ hư nhất của chiếc xe đạp là bánh xe v́ bánh xe có thể bị x́ bất cứ lúc nào (lúc đó chưa có đinh tặc như bây giờ nhưng vẫn x́ là x́). Kế tiếp là ngay tại yên xe có 1 con buloong để cố định yên xe vào cốt sườn xe nếu như con ốc này mà không xiết chặt th́ không thể ngồi vững trên yên xe để đạp thoải mái được, mà lỡ tay xiết quá 1 tí thôi là con ốc sẽ bị tuôn răng và nó sẽ phải mang cái bệnh ngửa lên cụp xuống cho đến khi có tiền thay con ốc khác. Giống như bệnh của yên th́ bệnh của tay lái cũng thế. Nặng nề nhất phải nói là cặp gị dĩa và bàn đạp. V́ nó phải chịu toàn bộ lực để cho xe di chuyển nên con ốc chêm gị dĩa mà non th́ có khi đang đạp xe nó rớt ra hoặc nó xục xà xục xịch làm mất đà của người điều khiển xe. Rồi bệnh khác như là tuột sên, tuột líp… nhưng có 1 bệnh nhẹ thôi nhưng cũng gây ra lắm phiền hà là chiếc đũa giữ vè xe để chắn bùn đất không văng lên. Chiếc đũa này được gắn vào sườn xe bằng con ốc đặc thù có cái lỗ ở trên mũ, khi đút đũa giữ vè xe vào lỗ này và xiết ốc lại th́ chiếc long đền cong sẽ ép đũa chặt lại để giữ cố định nó và ta có thể chỉnh vè xe qua lại cho cân xứng cũng qua con ốc này. Thử hỏi mọi người bánh xe th́ đang quay mà hết chiếc vè bị cọ vào bánh hoặc chiếc đũa giữ vè cọ vào căm xe th́ làm sao mà đạp cho được. Nhưng xe đang chạy không để ư bất ngờ nó sút ra và văng mất tiêu lúc đó lấy đâu ra con ốc vừa diễn tả ở trên để gắn nó lại đây ? Rồi cục gôm để thắng xe cũng hay bị rớt ra do cục gôm cũng được gắn vào bộ thắng cũng với kết cấu trên. Đó là 1 số bệnh hay gặp của chiếc xe đạp mà hầu hết ai cũng gặp và chỉ có TNBH mới đưa ra được phương án tối ưu để khắc phục và đưa xe trở lại hoạt động tiếp tục phục vụ cho cuộc trại.___Trên con đường dấn thân ai đă từng gặp thách thức chồng thách thức và sự hăng say của những người cùng chung lư tưởng chính là sức mạnh cùng khơi cho nhau 1 niềm tin trong cuộc sống. Thật không thể tin được là để có được tôi ngày hôm nay lại là sự đúc kết của những ngày ấy. Xin hẹn gặp lại vào kỳ tiếp theo.
Mặt trời càng lên cao càng tiếp tục dội cơn
nắng cháy xuống như thách thức đoàn người. Trên mui “xe tăng” của
Bác Nghĩa đă xuất hiện 1 con chiến mă ngă gục. Ở tuyến trên có tin báo về là tốp đầu đă cán mức Dần Xây và hiện đang ém quân để chờ
những tốp sau lên nhập lại thành đoàn rồi đúng giờ G cùng nhau vượt
sông (v́ giờ G phà mới chạy). Có 1 bạn không chờ được người mang
nước lên nên đành bước vào cái quán nhỏ ngay tại bến phà mua cái
bánh tét khô cong để xin miếng nước uống nhưng bà chủ quán cho biết
là ở đây mua nước cho thêm bánh chứ không có chuyện mua bánh cho
nước v́ nước ở chốn này hiếm lắm.___Đây cũng là lúc tranh thủ thời
gian để tút lại mấy con chiến mă.___Chỗ này th́ bơm lại bánh xe (bơm
tay), chỗ kia th́ đang loay hoay xiết lại ốc. Dàn chiến mă đă không
c̣n nguyên vẹn như lúc xuất phát. Anh Tước nhỏ bé đeo cái giỏ đồ
nghề cao gần bằng bản thân chạy lăng xăng khắp các cụm đang sửa xe
để đáp ứng yêu cầu.___Chúng ta cần phải biết 1 điều là đến năm 1987
chiếc xe đạp vẫn c̣n là 1 tài sản, nếu so sánh th́ giá trị sử dụng
của nó hơn chiếc dim tàu bây giờ cho nên việc con chiến mă ngă gục
giữa trận tiền ngoài việc làm trở ngại bước hành quân ra nó c̣n đem
lại nỗi đau đớn xé ḷng cho thân chủ của nó.___Khốn nạn thay cho con
chiến mă nào bị hội đồng giám định kết luận là “hết thuốc” th́ ngay
tức khắc nó sẽ bị luộc tất cả những ǵ có thể để cứu những con c̣n
lại mặc cho thân chủ của nó cắn răng khóc thầm.___Nói ra sợ phạm
thượng chứ đầu têu cái vụ này ngoài anh Tuấn (sole) ra chẳng ai có
đủ uy lực để xâm phạm vào tài sản của người khác 1 cách trắng trợn
(ở USA này mà làm thế là người gọi 911 đó). __Vâng nói th́ thế đấy
nhưng đó là phương án tối ưu nhất để có thể đi tiếp. Ngay cả những
chiếc xe không bị hư nhưng bị phát hiện là có 1 món nào đó tháo ra
không ảnh hưởng mà có thể cứu được chiếc khác cũng bị trưng dụng. V́
sự nghiệp chung cho nên cũng đành nhắm mắt hy sinh.___Con sông ngang
bến phà Dần Xây không lớn lắm nên khi đến giờ phà chạy th́ chẳng bao
lâu chiếc phà dă chiến đă đưa đoàn người qua đến bờ bên kia và chuẩn
bị tư thế cho chặng cuối cùng của lượt đi.___ Chắc có lẽ mọi người
rất lấy làm lạ là tại sao suốt từ đầu đến giờ không thấy Ông lái đ̣
đâu cả. Thật t́nh mà nói th́ lục lọi moi móc măi trong kư ức vẫn
không thể nhớ ra được Ông lái đ̣ xuất hiện vào lúc nào. Nếu cứ đúng
theo thông lệ th́ Ông lái đ̣ sẽ là người đi sau cùng để vơ vét đám
tàn quân xấu số bị lọt lại. Và bao giờ cũng thế xe của Ông lái đ̣
phải gánh 2 trự phía sau xe và ít nhất là 1 trự phía trước (bởi v́
h́nh như cũng có lần Ông lái đ̣ chơi luôn 2 trự nhi đồng đứng phía
trước luôn).___ Bắt đầu của chặng này mọi người có vẻ lấy lại phong
độ do mới được nạp nhiên liệu tương đối trong lúc nghỉ chờ phà. Và
điều sung sướng nhất là tự nhiên có những cơn gió lộng như đẩy bớt
đi cái sức nóng giữa trưa làm cho mọi người cảm thấy dễ chịu.___Có 1
vài điều chỉnh nhỏ trong đội h́nh cho phù hợp với t́nh h́nh thực tế.
Đoàn người tiếp tục đi như đă đi từ sáng sớm tới giờ. Những người
cầm lái như muốn ưỡn ngực ra để hứng hết cơn gió cho khô chiếc áo
ướt đẫm mồ hôi.___Tại sao tự nhiên lại gió lại mạnh và đă như thế
này nhỉ ? Chẳng có ǵ là khó hiểu bởi v́ cuộc hành quân đă xé xong 1
phần cánh rừng, 2 bên đường bây giờ không c̣n rừng cây chắn nên gió
mặc sức hoành hành để cho mọi người mặc sức hưởng thụ.___ Mẹ ơi có
ai biết đâu rằng sau khi hưởng thủ đă đời xong mọi người mới phát
hiện ra là cái điều sung sướng hồi năy chính là cái trở ngại hiện
tại bởi v́ cố gắng hết sức gồng người lên đạp th́ xe cũng chỉ nhích
từng chút từng chút một.___Có xe chơi luôn 2 mă lực (người ngồi sau
thọc chân lên đạp phụ) nhưng cũng chỉ đi được 1 quăng ngắn là phải
nghỉ.__Nếu như 2 chặng trước mọi người vừa đi vừa chuyện tṛ rôm rả
th́ giây phút này đây chẳng ai muốn mở mồm ( không có hơi để thở lấy
hơi đâu ra mà chuyện với tṛ).___Một đặc thù của dân xứ Bắc là cho
dù trong cơn nguy khốn nhưng vẫn nh́n nhau cười (vừa nhăn vừa cười)
thay cho lời động viên.___Ở phía trước có vài chiếc xe máy đang đi
ngược lại, khi vừa chạm mặt đoàn người th́ bỗng phát ra tiếng
nói:”Chời ơi cái băng hồi sáng trên phà bây giờ mới đi đến đây hà”
Nh́n với theo giọng nói th́ biết ra họ là tốp người có cái xe DD
trên phà B́nh Khánh hồi sáng. Họ cũng ra Duyên Hải chơi và họ đang
trên đường về c̣n ḿnh th́ đi măi chưa tới.___ Một số tay liều mạng
đă bám theo hông “xe tăng” đi trước. Xe của Ông lái đ̣ và xe Dam của
Cụ Bảo cũng chỉ kéo thêm được 2 hay 3 xe ǵ đó với tốc độ rề rề. Số
đông c̣n lại không thể ngồi trên xe được nữa mà phải xuống xe dắt bộ.
Rồi chiếc xe Dam cũng bị mất hơi do overload và cụ Bảo cũng phải
dừng lại chờ. Nỗi lo lắng đă toát ra từ khuôn mặt của cụ Bảo, không
biết lúc đó cụ Bảo đang suy nghĩ ǵ nhưng có thể diễn giải bừa là cụ
đang phác thảo trong đầu lá đơn xin”từ chức” ___Cho dù dân xứ Bắc
không chịu khuất phục, vẫn đang d́u nhau từng bước trong cơn gió
ngược để tiếp tục đi nhưng lục lọi hết trong tàng thư của TNBH cũng
không có thảm cảnh như hoàn cảnh hiện tại.____Và chính những điều
này đă làm nên lịch sử truyền thống TNBH.___ Một chi tiết cần được
điều chỉnh lại để cho lịch sử không bị méo mó là lực lượng TNBH
trong chuyến đi này toàn là “đại bàng” (huynh trưởng và khoá huấn
luyện) không có đám “chíp hôi” (đội trưởng) nên vấn đề đặt ra là giá
trị của từng câu từng lời kinh Huynh Trưởng được thể hiện như thế
nào trước những khó khăn đây ? ___Sao câu chuyện cứ kéo dài măi mà
chưa có dấu hiệu kết thúc ? ___Đây có phải là 1 độc chiêu của anh
Hữu Quư và anh Thành casio nhằm lôi kéo mọi người vào WEB site ? Xin
mọi người hăy đón xem kỳ kế tiếp.
Bexevn: Xin cám ơn anh Thành casio đă giải quyết dùm mọi thắc mắc về người đang kể chuyện trên nhịp cầu.___Tất cả những sự kiện trong Duyên Hải Du Kư không phải của riêng ai.___Nếu như câu chuyện thật sự lôi cuốn và hấp dẫn như quư vị nhận xét th́ chẳng qua là quư vị đang được hưởng thụ sản phẩm của chính ḿnh.___C̣n ngược lại th́ quư vị cũng đang bị tra tấn bởi sản phẩm của chính ḿnh.___Bởi v́ Duyên Hải Du Kư là sản phẩm chính hiệu của TNBH___Một ḿnh cô đơn trong căn pḥng lạnh giá giữa muôn vàn những đồ vật vô tri vô giác th́ cuộc hành tŕnh Duyên Hải Du Kư chính là sự ấm cúng duy nhất.___Thưa các trưởng suốt 1 tuần qua cái giá phải trả cho việc lội ngược ḍng thời gian là sự bâng khuâng bồi hồi có lúc dồn dập đến nghẹn ngào v́ những h́nh ảnh thân thương được tái hiện.___Rất mong sự phản hồi của tất cả các trưởng cho dù là ghét, thương, mắng, yêu … để xóa tan đi cảm giác là ḿnh đang độc hành.___Xin cám ơn các trưởng.____Cũng xin có lời cám ơn riêng đối với anh Tuấn sole đă quan tâm và đang cố t́m hiểu để biết về người của 20 năm trước. Nếu như nói về sứ mạng th́ em cũng là 1 tông đồ nối gót đàn anh. C̣n dùng cấp độ sao để đánh giá th́ em thuộc hàng sao “xẹt” ngang v́ sự cống hiến mờ nhạt và không trọn vẹn.___Cũng nhân đây em xin lỗi anh Nguyễn Quang Thiện v́ em đă gơ nhầm tên của anh là Nguyễn Minh Thiện .____C̣n anh Thành casio th́ lại quá coi trọng em khi quăng cho em cái chức “lái đ̣”.___”Hỏng dám lâu ăng Thằng ơi ngộ hông có piết lái ḷ, ngộ chỉ piết lái lường thôi hà”.___Xin vui ḷng chờ phần tiếp theo sẽ được post sau vài tiếng nữa.___Thân ái O, BEXE oi. Ta da biet nguoi la ai roi; Nam nay nguoi do 35 tuoi, hom hinh va hay cuoi tum tim, va cai dieu quan trong nhat o nguoi la KHONG PHAI ONG ,KHONG PHAI BA ma la < BD> Boi vi khi nguoi noi...CO DON TRONG CANH PHONG LANH GIA VOI MOI VAT VO TRI...Nhu vay la ro qua roi, nhat la khi nguoi phu nhan vai tro LAI DO cua nguoi....ha ha ta noi chung qua BD oi, CHUA cho ta cai hop mau hong, trong do ta co rat nhieu truyen dep nhu mo, con nguoi chua cho cai hop mau den, eo oi mau den den buon buon qua di mat nguoi lam cho ta thuong nho mot kiep ngheo... BEXE oi, ta noi dung khong? HM Bexevn: Rât cám ơn HM v́ đă phản hồi nhưng không phải như HM nghĩ đâu. Thân ái BEXE ! KHONG PHAI NHU VAY DAU......-doc may cau ngan ngun nhu vay ma nao ruot...thoi thi khong noi gi nua ...de TAC GIA DU KY yen tam lam viec. than ai Men gui Anh bexe, Cam on anh Bexe rat nhieu da co nhung bai viet ve lich su TNBH. Nho doc nhung bai viet cua anh ma em "phuc hoi" lai mot phan nhiet tinh cua minh. Em noi thiet la em dang bi mat lua hoat dong, boi em dang la GLV. Em cam thay nhiet tinh ngay nao, nhung dieu song vi nguoi khac, nhung hy sinh cho cong dong, da khong con ton tai trong em nhieu nhu khi em con nho. Co le do cuoc song luc nao cung phai chay nuoc rut? co le do dieu kien xa hoi? Hay co le do nhung nguoi cong tac voi minh da lam tat di ngon lua do....Nhung nho nhung bai viet ke ve ky niem cua anh, lam cho em cam thay su dan than khong met moi cua Ong Lai do, su hy sinh chia se cua cac anh chi tuong linh qua nhieu, co le nhieu nhu song Duyen Hai, menh mong nhu canh rung sat. Chinh vi nhung dieu tot dep ay, lam cho em cam thay minh can phai nhin lai minh, can phai biet chia se, chap nhan va hy sinh thi minh moi la mot "than huu ong lai do". Men chuc anh luon vui, khoe, tre, dep de anh co nhieu bai viet nua...M.D. Bexevn: MD thân mến .____Một khi chuyện đă qua đi sẽ có lúc ta quay đầu nh́n lại trong nuối tiếc. Trên bước đường hoạt động của mọi thời kỳ không phải cứ dấn thân hết ḿnh th́ mới đúng nghĩa là tông đồ bởi v́ mỗi con người chúng ta chỉ là hạt cát. Việc ǵ cũng vậy nói th́ rất dễ nhưng cái chính yếu là ḿnh có vượt qua được cái TÔI của chính ḿnh để gạt bỏ mọi chướng ngại trên đường đi hay không. Ngay chính các thần tượng huynh trưởng cao cấp của 20-30 năm về trước cũng không thoát khỏi những điều tất yếu dẫn đến việc bị mất lửa giống như MD.___MD có thể liên lạc riêng qua Emai address trên.___ Cám ơn MD đă quan tâm và tin tưởng trao lời tâm sự.___Thân ái Bexevn: Anh Thành ơi ! Sao không post được bài lên ? Và những bài đă post lên sao không thấy ??? Bexevn: Anh Thành Anh Quư ơi sao bài post lên rồi, nh́n thấy rồi tại sao hôm nay lại bị mất ???? Chời ơi anh Quư ơi là anh Quư. Công lao em gơ suốt mấy tiếng đồng hồ để kéo bá con xuống biển tắm thế mà anh nỡ ḷng nào đục luôn bài của em. Em không biết đâu anh phải lục trong data base để paste lên lại cho em đi. V́ em thường gơ trực tiếp trên trang chia sẻ thông tin và tin tưởng tuyệt đối vào WEB site của anh nên em không hề save bất kỳ bản nào ở bên ngoài.___ Bắt đền anh Quư đó.
DuyThơ, Hai em lái xe, đi về hướng nam, đọan
đường dài khỏang 650 miles (mất khỏang 11 tiếng) là các em đă đến
thành phố, nơi mà bexevn đă và đang cư ngụ. Em chi them cho Chi nha
...Sang thu bay nay Chi day that som, com nam muoi vung len xe di ve
phia NAM chay het phia NAM 11 tieng thi Chi se gap con duong cua
pho, luc do thi Chi queo ve phia BAC di mai mot luc lau het con
duong phia Bac, Chi se nhin thay ben tay mat con duong di ve phia
dong cu con duong do ma chay ra toi bien, dung o do tha ho ma chi
muong tuong toi KY NIEM THOI AU THO, dong thoi chech qua phia tay ,
trong dam nhieu can nha co mot can nha co don nhat, lanh leo nhat do
la nha cua BEXE DANG O, DANG DUNG CHAI MAI TOC DAI DA NUOI TU XUA
XUA. Em chao Chi nha HN
hật bất hợp lư
khi bố trí 2 cô gái đi chung 1 xe trong điều kiện gió ngược như
vậy.___Thấy vậy mà không phải vậy bởi v́ phía trước h́nh như có 1
chàng ga lăng nào đó đang ra sức đạp chiếc xe của ḿnh nhưng lại kéo
theo 1 sợi dây dài mà đầu c̣n lại của sợi dây được cột vào xe của 2
cô gái.___ Đúng thật không đâu có đưọc những tṛ này mà chỉ có ở
TNBH.___Khi quay mặt nh́n chị Tâm bi th́ được chị gởi cho 1 nụ cười
răng khểnh duyên dáng nên quên hết cái mệt.___Không hiểu ai lại đặt
cho chị cái nick là Tâm bi nhỉ ? Nói thật chị mà có “bi” th́ có mà
loạn. Cái ǵ th́ cái nó cũng phải có cơ sở chứ đâu có lấy nick bừa
băi như thế được.___Chị Đỗ Quyên th́ ngồi phía sau khép nép. Sao lúc
nào trông chị cũng khép kín và bẽn lẽn như là thành viên mới mặc dù
chị sinh hoạt cũng khá lâu rồi.___Không hiểu bây giờ chị đang ở đâu
? Nếu chị Quyên có đọc được những ḍng chữ này th́ lên tiếng để kết
nối liên lạc nhé.___Con đường tiếp tục được rút ngắn từng đoạn bằng
những lời động viên nhau là “sắp đến rồi” ___Nữ tướng 3 sao Dương
Thanh Phúc vẫn chứng tỏ được bản lĩnh không hề biết khiếp sợ là
ǵ.___Nếu như nh́n bề ngoài để mà đánh giá vị tướng bà này th́ coi
chừng bị hố. Bởi v́ song song với cái dáng vẻ kiều diễm trời cho kia
là 1 sự kiên quyết tuyệt đối trong sứ mạng tông đồ (nịnh) và cũng
như thế bên cạnh sự cứng rắn hiên ngang lại có 1 chút mềm yếu đặc
thù của 1 người con gái (nịnh tiếp).___Thật khó mà tin khi nghe kể
về giọt nước mắt lăn dài trên má chị khi thể hiện “Niệm khúc cuối”
trong 1 chuyến trại hè Dalat. Cũng thật xúc động khi hay tin giọt
nước mắt của chị âm thầm rơi xuống trong những ngày đầu xa quê
hương.___Và duy nhất có 1 lần được tận mắt chứng kiến chị tức tưởi
khóc bên cạnh gác chuông nhà thờ khi …(kể chi tiết này ra bị lộ liền
thôi thông cảm nhé).___ Em nghe nói nhà thờ sắp sập cha sắp xây nhà
thờ mới . Chỗ chị ngồi khóc năm xưa sẽ không c̣n nữa đâu.___Cầu xin
mọi ơn lành đổ xuống trên TY của anh Tuấn sole và chị Phúc. (vẫn
phải kiêng chữ “Chúc”)___Văn với chương mà cứ phải kiêng với cữ như
thế này th́ khổ quá. Làm gián đoạn tư tưởng trong khi kể
chuyện___Nhưng biết làm sao được khi đó là 1 trong những đặc thù của
TNBH. Nice weekend ___Phía sau lưng 1 tướng gạo cội vẫn đang đôn đốc
mọi người cố gắng tiến lên . Anh Nguyễn Anh Tuấn (ù)1 trong những
tấm gương vượt khó của TNBH. Có rất nhiều kỷ niệm gắn với tên tuổi
vị tướng này nhưng không thể không xúc động khi nghe được lời anh
thốt ra bày tỏ tâm trạng “lực bất ṭng tâm” trong lúc anh ngă ngựa
giữa đường đời (bị lủng phổi) trước 1 đàn em nheo nhóc.___Rồi chuyện
1 ḿnh anh dám lần vào tận hang ổ của bọn ăn cắp xe và đem về được
chiếc xe đạp bị mất trong 1 lần đi chơi tết (đúng ra là đi “chúc”
tết).___ Cuộc đời của anh sao lắm gian truân nhưng luôn nở trên môi
nụ cười trong sứ mạng.___Không biết phải kể như thế nào về cuộc t́nh
đầy ân oán của nhân vật này.___(Thôi để chế đại cho nó xong)___Xin
mọi người hăy nhớ lại chuyện cách đây hơn 20 năm 1 kỷ lục đầu tiên
được xác lập trong hàng ngũ huynh trưởng TNBH là cùng 1 thời điểm có
4 chị em nhà họ Chu chia đều cho 3 cấp sao: Chị Chu thị Tâm (3 sao),
Chị Chu thị Lệ Thanh (2 sao) anh Chu An Tuấn và chị Chu thị Lệ Thủy
(1sao). Đúng là 1 sự cống hiến tuyệt vời . Và kỷ lục này suốt 1 thời
gian dài không ai phá được.___ Nhưng chuyện đời đâu dễ dàng như thế
măi. Danh hiệu này theo thời gian đă bị phá bởi ngoài Nguyễn Anh
Tuấn (3sao), Nguyễn Anh Minh (1sao) c̣n có thêm 1 loạt như Nguyễn
Anh Dũng, Nguyễn Bích Phượng, Nguyễn thị Hồng Yến, Nguyễn Lan Anh
…(đâu ra mà lắm thế).___Chơi theo kiểu “lấy thịt đè người ” này
giống như 1 gáo nước lạnh dội vào nhà họ Chu gây ra sự ân oán căng
thẳng đến tột cùng.___Và nạn nhân phải chịu trong việc giải quyết ân
oán này không ai khác hơn là anh Tuấn ù của chúng ta___Kể từ đó
không ai c̣n nhắc đến ân oán này nữa chỉ biết rằng bên nhà của anh
Tuấn ù không bao giờ dám dùng chữ “Linh” để diễn tả điều linh thiêng
và bên nhà chị Tâm th́ 1 tuần chỉ có 6 ngày với lại ngày CN, chứ
không hề có chuyện lạm dụng con số “Bảy” một cách vô cớ. Xin Chúa
ban phước lành cho TY của anh Tuấn ù và chị Tâm.
Thật không thể tưởng tượng nổi. Viễn cảnh về bờ cát trắng bên
ḍng nước biển trong xanh với những con sóng bạc cuốn qua đầu người
đem lại cảm giác mát lạnh thích thú không c̣n trong mắt của mọi
người nữa. Mẹ ơi dậy từ 3-4 giờ sáng để lặn lội 1 quăng đường dài
trong cơn nắng nóng và gió ngược đến bây giờ đă là quá trưa vừa đói
vừa khát chỉ để được tắm biển như thế này hay sao ! ___Không biết
tâm trạng Ông lái đ̣ nghĩ ǵ phải chứng kiến thực trạng trên. Đứng
trên cương vị của người chèo chống không cho phép Ông lái đ̣ được
dừng tay với bất kỳ con sóng nào. Bằng mọi giá Ông phải vực dậy và
đánh tan cái dao động lo ngại trong suy nghĩ của từng người đang có
chiều hướng chán nản.___Trước đây Ông đă từng có những phán quyết
táo bạo mang tính quyết định mà mới nghe qua thôi nhiều người không
biết đă phải lắc đầu lè lưỡi.___Nhớ lại vào dịp tết trung thu 1983
Ông đă làm nổ tung hội trường Bắc Hà (nhà thờ Bắc Hà) khi dơng dạc
tuyên bố: “Cha sẽ cố gắng để cho mỗi em TN 1 cái bánh trung thu” ___Tuyên
bố này có ǵ mà ghê gớm mà phải dùng đến 2 tiếng nổ tung để diễn tả
?___ Vâng trước tiên chúng ta hăy tạm dừng ở đây và click vào mục
những h́nh ảnh của 20 năm trước để mục kích những tấm ảnh trắng đen
c̣n lưu lại những con người gầy đét mang dấu vết của những ngày khó
khăn đó.___Rất khó….khó lắm.___ Các em TN bây giờ quá đầy đủ chẳng
mặn mà ǵ với tấm bánh trung thu nên sẽ không bao giờ các em hiểu
được cái tâm trạng thèm muốn của lúc bấy giờ. Vâng, phải vuợt qua sĩ
diện để nói là “thèm”. ___Tết trung thu là ngày tết của các em TN
nhưng nhà em nào khá lắm th́ mới được hưởng thụ 1 phần tư cái bánh,
c̣n đa số th́ chỉ được biết mùi vị của bánh qua đôi mắt ngây thơ an
phận.___Có những lời x́ xầm của người ngoài cuộc: “Làm sao mà làm
nổi chuyện đó”___”Đúng là dụ dỗ trẻ con”___”Thời buổi cơm không đủ
ăn mà dám liều mạng tuyên bố như thế ”……Chỉ có TNBH là tin tưởng
tuyệt đối vào lời hứa của Ông lái đ̣. Và những tia hy vọng lóe lên
từ ánh mắt của 1 nhà thờ chật cứng các em TN thử hỏi chi tiết “nổ
tung” đó có cần đến thuốc nổ hay không !___Kế hoạch “mỗi em 1 chiếc
bánh trung thu” năm đó được thực hiện vừa âm thầm , vừa nhộn
nhịp.____Tại sao lại có cái khái niệm vừa âm thầm lại vừa nhộn nhịp
? Vâng Ông lái đ̣ th́ âm thầm đi gơ cửa những nhà ân nhân để xin
kinh phí. Và tại trụ sở (Đoàn Quán lầu 1 hành lang bên nữ) nhộn nhịp
tấp nập kẻ ra vào dưới sự chỉ huy của Chị Mai (chị của Bí già) đang
ra sức chung tay người nhào bột, người viên nhân (đậu xanh) để cuối
cùng cho ra những chiếc bánh dẻo thơm phức mùi bông bưởi. ___Có thể
kiểm chứng được cái “thèm” đă diến tả ở trên bằng h́nh ảnh say sưa
gặm tay dính đầy bột nhăo hoặc thỉnh thoảng nhón 1 viên nhân cho vào
mồm trong đầy thích thú (v́ ăn vụng).___Chiếc bánh trung thu năm ấy
nếu nh́n từ bên ngoài th́ dầy khoảng 3-4 cm, nhưng nếu lật bánh lên
th́ ta sẽ thấy đáy của bánh có h́nh ṿng cung (do phải dồn bột ra
phía ngoài cho đủ độ dầy).___Cuối cùng th́ lời hứa của Ông lái đ̣ đă
được thực hiện với kết quả mỹ măn trong cái nh́n thán phục của những
con mắt trước đó nghi ngờ.___Sau trung thu năm đó 1 tin động trời
được tiết lộ từ phía những người bảo quản bánh.___Những chiếc bánh
xinh xắn sau khi hoàn tất được tập trung trên pḥng T́m hiểu đạo
Chúa (pḥng đầu tiên lầu 2 bên nữ). Được xếp ngay ngắn từng hàng
trên mặt bàn bóng bàn. Đặt đúng cự ly ngoài tầm với của người có tay
dài nhất t́nh từ cửa sổ. Nhưng có ai biết đâu rằng qua 1 đêm đến
sáng hôm sau dấu vết hiện trường để lại là trên bề mặt của những tấm
bánh xinh xắn đáng yêu chất chứa đầy tâm huyết của Ông lái đ̣ có dấu
chân chuột và tàn ác hơn là có đến hơn chục cái bánh bị công kích
ḷi cả nhân. Đau ḷng xót dạ người bảo quản đành nhắm mắt làm vệ
sinh sơ bộ xóa đi dấu vết hiện trường và phó mặc mọi chuyện cho Anh
Cả JeSu v́ không c̣n thời gian và kinh phí để bù vào số bánh
đó.___JeSu ơi bây giờ đầy rẫy những bánh là bánh nhưng em vẫn “thèm”
cái bánh trung thu ngày ấy của Ông lái đ̣. Một cái bánh trong cơn
thèm muốn. Một cái bánh chất chứa tấm ḷng và t́nh cảm của người cưu
mang (cho dù cái bánh có mồ hôi, cáu ghét từ tay của những người
thực hiện và ngay cả dấu chân chuột).___Em đă t́m suốt hơn 20 năm
qua vẫn không đâu có chiếc bánh mặn mà như chiếc bánh trung thu thuở
ấy.___Trong ánh nến lập ḷe của đêm trung thu năm đó mỗi em TNBH hồ
hởi nâng niu trong tay một chiếc bánh như là dấu hiệu khẳng định sức
mạnh của Ông lái đ̣ đứng trước thử thách. (Oh ! my eyes was full of
tie when I was typing them. Sorry everyone ).___ Trở về với hiện tại
đứng trước hàng quân trên băi biển Cần Giờ trong cái “không c̣n ǵ
để mất” Ông lái đ̣ của chúng ta đă làm ǵ ? ___Xin hẹn mọi người lần
sau nhé.
_C̣n chuyện bắt đền, th́ hẹn Bệ Xệ khoảng 9g sáng Chúa Nhật (12/11) các cựu HT họp bàn tổ chức cho lễ 18/11 sắp tới tại quán Cafe VƯỜN LAN đường Phạm Viết Chánh (Q.10 tiểu bang Saigon). Bệ Xệ đến đó sẽ được ưu đăi hoàn toàn.________Quay lại Duyên Hải Du Kư. Thành đang dự tính lưu lại toàn bộ truyện của Bệ Xệ, mai mốt đóng thành sách để bán đấu giá, kiếm tiền cho toàn thể Thân hữu ông lái đ̣ đi du lịch Duyên Hải lần nữa, được hông ? Thành casio Bexevn: Ghét cái mặt anh Thành casio mỉa mai em.___Đâu anh Thành thử chỉ cho em anh Quư thông báo ở chỗ nào trên WEB site này ? ___C̣n mỉa này mỉa nọ nữa. Thôi em không thèm kể nữa đâu. Trả Duyên Hải Du Kư về cho anh Thành muốn xử sao th́ xử Í chích cha Ngộ zồi ồi. nỉ mà hông kể nửa, lưa DH du kư cho Ngổ, th́ Ngổ chẳng biết xử sao lâu, mà li la ngoài lường người ta sẻ xử Ngộ cái tội phá lám chích lun há. Thôi nỉ kể tiếp li há. Ngổ ái nị nắm a.
(tiếp theo)___ Trong 1 tích tắc Ông phất tay bật đèn xanh cho mọi
người tràn xuống biển.___Có ai biết được rằng tay kia của Ông lái đ̣
đang ṿng ra sau lưng bấm độn và quẻ trả về kết quả là không thể kịp
thời gian cho chuyến quay về.___Băi biển Cần Giờ thật kỳ lạ. Với bờ
dốc thoai thoải cho cho ta cảm giác là cho dù có ra xa cả cây số th́
mực nước cũng chỉ đến ngang lưng.___Do lúc đó chưa được ngành du
lịch đầu tư đúng mức nên Cần Giờ vẫn c̣n nhiều nét hoang sơ. Nước
biển không được xanh và sạch như băi sau Vũng Tàu nhưng vẫn mang đậm
chất mặn của muối đất.___Đă ra đến nơi th́ phải được tung tăng sóng
nước cho thỏa chí, rũ bỏ cơn bĩ cực phải chịu đựng từ sáng đến
giờ.____
langle2401@yahoo.com Hôm nay mới biết đến trang này của TNBH. Ngồi gơ computer vào lúc tất cả đang ch́m sâu vào trong những giấc ngủ yên lành(thật sự th́ không biết gơ những ǵ)mà cứ tưởng như ḿnh đang quay lại những ngày xưa.ḿnh đă rời bỏ ngôi nhà TNBH từ lâu lắm rồi hơn 20 năm rồi. nh́n lại h́nh ảnh của những gương mặt quen chứ không thân mà thấy sự tiếc nuối của ḿnh lại càng rơ hơn (Tiếc quá khi ḿnh lại "bỏ nhà mà ra đường quá sớm")và mơ ước viễn vong Ngay lúc này ḿnh có thể ngồi nói chuyện và hát những bài hát thiếu nhi của ngày xưa với nào là Giang ,Dũng ,Thành, A.Vương, A.Dũng,A.Tuấn Ù......rồi với Châu, Hường, Triều,Bích Nga....Lặng Lẽ một ḿnh vậy langle2401: Duyên Hải du kư của ai vậy nhỉ? bạn có biết những ḍng du kư đó lại làm cho ḿnh tiếp tục sống lại những ngày đă qua (nhưng h́nh như vẫn chưa chịu xa, mỗi khi chợt nhớ lại). sao bạn lại không nhắc đến chuyến xe nhà binh mà Anh Bảo liên hệ để cho cac bạn kẹp tóc đi ké trên chuyến trở về,chắc bạn quên rồi phải hông? Ḿnh c̣n nhớ hiệu lệnh (giống như một lời đe dọa cho những kẻ yếu đừng có mà ra gió)của Ông Lái Đ̣ năm đó "Các em đừng nghĩ đây là kỳ trại giống như những kỳ trại trước. Mà đây là một cuộc hành xác thực sự. Các em sẽ biết được khả năng của chúng ta đang ở đâu sau cuộc hành xác này".Nghe thấy mà ghê! Mà thực sự như lời Ông Lái Đ̣ đă nói. Đoạn đường chỉ khỏang hai mươi mấy cây số thôi mà tôi đă chứng kiến:Hai dăy xe lôi Đi đầu là một chiếc Lam. hai bánh và một Honda Dame kéo theo khỏang gần 30 (BA MƯƠI)chiếc xe đạp mà trên đó rất ít TN chỉ gần 60 chúng ta thôi.(Ngày hôm sau ḿnh thấy hai con "Ngựa sắt" này bị tháo banh chành. Làm sao mà chịu nỗi)."Kiếp sau tao thề tao không làm người nữa" Bạn có biết câu này của ai hông? Đố vui có thưởng à nhe.Ḿnh "lượm" được câu này trên con đường thiên lư từ bến phà Cần giờ đến bến phà Dần Xây đó.C̣n ḿnh đang ở đâu hả? Ḿnh th́ đang nhổng hết lên dể thở và đạp xe dưới cái gió ngược chiều của con đường.Đến lúc khát muốn chết canh me gặp Tú bà (Tay này chẳng chịu chở ai ng̣ai cây nước đá)th́ vui lắm cây đá của Tú bà chỉ c̣n bằng cở nắm tay mà bu xung quanh xin nước th́ cứ như là đang chen nhau mua vé xem phim.Tú bà ơi Tú c̣n nhớ không? Theo lệnh của Ông Lái Đ̣ Tú bị nạn trên đèo Prenn Ḿnh biết lúc đó có nhiều người muốn cho Tú một trận lắm đó nghe. C̣n cái tát của Đức Duy lẽ ra ḿnh cũng được một cái đó. Bạn biết sao hông? v́ cái tội quản lính không kỹ mê chơi mà. Thôi Bye nghe bữa khác gơ tiếp ḿnh phải tiếp khách rồi bexevn: Chào Langle2401.____Rất cám ơn Langle2401 đă giúp thêm những chi tiết quan trọng cho Duyên Hải Du Kư càng thêm chính xác.____Dĩ nhiên là 1 người thề không thể nhớ và gọi tên n người trong thời điểm đó mà chỉ có thể gọi tên được k người mà ḿnh đă tiếp xúc.___C̣n (n-k) người chưa được gọi tên không phải là không có tên mà là đang chờ những người trong cuộc tiếp sức để có thể gọi tên được hết n con người trên chuyến đ̣ năm đó.____Và nếu được th́ xin mời Langle2401 và các chiến hữu khác chúng ta cùng vào cuộc.___Thân ái bexevn: Xin được điều chỉnh lại tên của Nguyễn Đức Thành (em cha Sữa) là Phạm Đức Thành. Xin lỗi anh Thành casio và gia đ́nh Cha Sữa.___Chi tiết về chiếc xe Ben chưa được kể v́ thời điểm đó chưa đến. Hơn nữa c̣n phải pha chế thêm ít nhiều TNT vào mới cho lên được.___Cám ơn Langle2401 đă nhắc nhở. Thân ái langle2401: Gửi anh BeXeVn Trước hết ḿnh xin cám ơn anh đă đọc những ǵ mà ḿnh muốn nói. Giờ th́ ḿnh có vài điều chia sẻ cùng anh nghe. Bạn Bexevn này(cho ḿnh gọi bạn là bạn hé),Như ḿnh đă nói đọc Duyên Hải du kư của bạn đă làm sống lại trong ḿnh những kỷ niệm tưởng như đă nằm yên đâu đó và sẽ không bao giờ quay lại nữa.những ǵ mà ḿnh đă gơ không phải là lời nhắc bạn đâu bạn ơi, chẳng qua chỉ là những kư ức trong ḿnh sống lại và ḿnh cứ để nó tuôn trào. V́ ḿnh sợ nó sẽ nằm im trong ḿnh măi v́ những lo toan của cuộc sống đè nặng. bạn cũng như ḿnh chúng ta không thể có mặt ở tất cả những điểm nóng để mà ghi nhận lại Ví dụ như ḿnh quên chiếc "xe tăng của bác Nghĩa"trong chuyến duyên Hải đó. Nên ḿnh nghĩ bạn đừng lo lắng để rồi đính chính làm chi bạn BexeVn oi.OK, bạn gọi th́ ḿnh đáp lời ḿnh sẽ cùng bạn và những người khác (như lời hứa của A.Tuấn Sole)chúng ta sẽ cùng nhau cóp nhặt kỷ niệm để cho tất cả những ai đă, đang và sẽ có mặt trong website biết một thời chúng ta "bầm dập" thế nào.Và ḿnh cũng hy vọng những du kư tới(thế nào cũng có) của bạn sẽ được nhiều người khác tham gia OK? Xin chào 4 ngón /langle2401
Biết thế ở nhà mua chừng vài bao muối về đổ nước vô cho mọi người ngâm xong lên sân thượng nhà thờ phơi nắng bảo đảm đủ lột da y như đi Vũng Tàu mà không phải bị hành xác như thế này.___Chời ơi Ông lái đ̣ ơi là Ông lái đ̣, không biết phải dùng lời lẽ như thế nào đây. Bề ngoài th́ phải phục tùng theo quân lệnh nhưng trong ḷng th́ “……” nói ra sợ bị đày xuống hỏa ngục.___” ."Kiếp sau tao thề tao không làm người nữa" …..” (trích nguyên văn của Langle2401).____”Mẹ kiếp mày muốn làm ǵ th́ mặc xác mày. Bà đang điên tiết đây…” ___Đó mới là tâm trạng của 1-2 người thôi c̣n lại đa số th́ chân vẫn đạp xe nhưng trong ḷng th́ hậm hực và mặt th́ chưng hửng nh́n nhau cười ngao ngán.___Chợt bắt gặp ngay ánh mắt của anh Phong (giáo sư) đang nheo nheo trong nắng trông đến là đáng yêu.___Những lần trở về Bắc Hà tham dự thánh lễ TN ḷng bỗng thấy tủi thân khi có 1 huynh trưởng đến gần và mời ra ngoài v́ đây là ghế dành riêng cho các em TN.___Âm thầm đứng lên với suy nghĩ “dạ thưa em cũng là TNBH cơ mà__em sinh hoạt từ khi chị chưa biết mặc quần nữa kia__Hông tin th́ hỏi anh Phong kia ḱa…”___Thật không thể tưởng tượng nổi về sự “lỳ lợm” của con người “độc Nhất vô Nhị” này.___Xin thất kính cùng anh Phong khi dùng 2 tiếng “lỳ lợm” để diễn tả nhưng thật sự th́ không c̣n từ nào khác.___Vâng đúng là như thế.___V́ anh Phong đă làm “lơ đ̣” trước khi Ông lái đ̣ về cầm lái chính và cho đến bây giờ có thể nói là chưa ai phá được kỷ lục về thời gian làm “lơ đ̣” của anh Phong. (mới có từ trước 1975 đến bi giờ thôi hà __đúng là lỳ có hạng)___Với cái tính âm thầm, nhỏ nhẹ, trịnh trọng và nghiêm túc anh Phong đă được mọi người yêu mến phong hàm “Giáo sư” .___Theo như sử sách ghi lại và những bằng chứng sống rành rành th́ anh Phong thật đáng mặt để cho đàn anh phục và đàn em nể. ___Chúc anh Phong–chị Thủy hạnh phúc (đúng là cả đời khổ v́ “nước”).___Cái nắng như thiêu như đốt vẫn tiếp tục công kích.___Những cơn gió mạnh hắt cái nóng của xứ sở Duyên hải vào lưng mọi người.___Đang trong cơn bực dọc v́ chưa được tắm biển đủ đô mà c̣n phải đạp xe ngược gió th́ có mà “không muốn làm người nữa” thật.___Vâng gió thổi từ phía sau lưng nghĩa là đang có lợi cho đoàn người.___Đội h́nh của lượt về không c̣n phân riêng theo từng đội nữa mà cứ theo 1 hàng dọc trên con đường đất đỏ nương theo cơn gió lộng rút ngắn khoảng cách đến bến phà Dần Xây.___Lúc này ở phía sau chỉ c̣n lại người có trách nhiệm cao nhất là Ông lái đ̣ và 1 vài cận tướng (bao chót).___xe Cụ Bảo cũng đă tiến lên nhằm hỗ trợ cho những tay đua đang thè lưỡi.___Một chút cảm t́nh riêng hay có thể nói là tranh thủ lấy ḷng chief. Chiếc b́nh toong nước được giấu kín từ sáng đến giờ vẫn c̣n nguyên trong giỏ.___Giả vờ hư xe để bị lọt lại và Cụ Bảo đă tấp xe vào hỏi thăm sức khoẻ đúng như kịch bản đă dàn dựng.___Khi thấy b́nh nước trong giỏ được lôi ra th́ Cụ à lên sung sướng. Nhưng có được lâu đâu, mới được mỗi người có 1 hớp th́ 1 đoàn quân ô hợp đủ chủng loại từ tuyến dưới bất ngờ xuất hiện lao vào xin nước.___Không thể nhớ được từng mặt trong đoàn quân đó mỗi người hớp 1 hớp. Nhưng nhớ nhất là anh Tước nhỏ con, người đă ngửa cổ trút hết b́nh nước cho tới giọt cuối cùng (lúc đó muốn khệnh cho anh Tước 1 cục đá đỏ ven đường về cái tội uống ráng).___Uống xong c̣n quay lên ngây thơ hỏi: “c̣n nước không ”.___Nổi bật trên đoạn đường này là cảnh có vài người dùng dù che nắng để làm cánh buồm hứng gió kéo xe chạy ro ro mà không cần phải đạp.___Từ phía sau 1 chiếc xe Ben (có thể là xe nhà binh) nhấn c̣i inh ỏi. Mọi người phải nép sát vào mép đường để tránh cho xe qua. Chiếc xe lướt qua cuộn lên để lại phía sau đám mây bụi mù làm ô nhiễm suốt 1 quăng đường dài.___Thêm nữa là chiếc xe tăng của phe ta cũng “tong tong” nhịp nhàng pha thêm bụi đỏ vào không khí cho mọi người hít chơi.___Mấy nàng ngồi trên xe vẫn c̣n sức nên quay xuống cười nhạo đàn chiến mă mỗi khi qua mặt.___Tuy vẫn đang được lợi thế về sức gió nhưng cái không khí bừng bừng của khoảng không gian bao la trước mặt khiến cho ta có cảm giác đi không bao giờ tới (y như cảm giác lúc sáng).___Đừng tưởng ngồi sau xe được người khác chở là sung sướng. Trúng cái xe nào không có đồ gác chân (đa số là không có) th́ người ngồi sau cứ phải co chân lên để tránh cọ xuống mặt đường, mà cả 1 quăng đường dài lởm chởm chứ có ít ỏi ǵ.___Anh Phú Sơn cũng đang có mặt trên từng cây số với đàn chiến mă chứ không theo làm lơ xe cho Bác Nghĩa.___Chúng ta ai cũng đă từng cầm trên tay chiếc lá dừa để cùng nhau tung hô con Vua David trong ngày lễ Lá. Nhưng có lẽ chẳng ai trong chúng ta nhớ đến kỷ niệm đi lấy lá dừa mà anh Phú Sơn t́nh nguyện đảm trách.___Anh Sơn thường âm thầm vui vẻ nhận những sứ mạng mà ít người quan tâm.___Vâng không ai nh́n thấy được những giọt mồ hôi nhiệt t́nh của anh Sơn đă khô trên chiếc lá. Trong sứ mạng nếu như có tranh chấp th́ anh Sơn luôn thiệt tḥi bởi vốn dĩ bản tính của anh luôn nhường nhịn. Những tàu dừa nước 2 bên đoạn đường như những bàn tay đang thân thiện vẫy chào anh Phú Sơn đến hẹn lại lên trong những mùa Phục Sinh kế tiếp.___Gởi lời chúc phúc đến TY của anh chị Sơn–Dung .____Đến lúc này vẫn chưa thấy Ông lái đ̣ và tốp cuối cùng lên.___ Cảm nhận về “cuộc hành xác thực sự” (chi tiết của Langle2401) của Ông lái đ̣ đă đúng đến 2/3 . C̣n 1/3 xin hẹn lần sau nhé. Bexevn: Chào Langle2401 ngay trong bài mới nhất về Duyên Hải đă có những chi tiết lấy từ nguồn tin của Langle2401. Cám ơn Langle2401 đă có những lời chia sẻ và cổ vũ khích lệ. langle2401: CẬP NHẬT BÊN LỀ"DUYÊN HẢI DU KƯ"_Người có đôi tay khoẻ nhất A.Tuấn Sole:Ngồi sau lưng cụ Bảo trên chiếc Dame mà tay anh vươn ra hai bên như chúa Jesu bị treo trên thập giá (Jêsu ơi xin ngài tha tội cho con)không phải để vác thập giá mà để vác xác một con "chiến mă" đă bị thịt nguyên một đoạn đường dài _ Người có lá phổi khoẻ nhất A.Dũng:suốt đoạn đường ngược gió như thế mà cứ gặp mặt anh là anh lại Ca vang Khắp Nơi_Người giỏi thống kê nhất Cha Phanxico xavie Phó Đức Giang:"tui đếm được từ hồi sáng tới giờ ḿnh đă qua 15 chiếc cầu" Và cha Giang cũng là người có câu nói hay nhất trong ngày (cái này th́ bí mật nghe chỉ ḿnh tui biết thôi)Và cuối cùng Người có nhận xét đúng nhất Đó là Bố Già GiuSe Trần Văn Thi(Bố ơi! Tụi con sẽ và luôn dâng lời cầu nguyện cho Bố mỗi ngày)Ngài nói "Cha Ư và tụi thiếu nhi bị mát rồi,ở nhà nệm ấm chăn êm không chịu lôi nhau ra đường để chạy xồng xộc để rồi ăn uống cứ như là ăn mày dơ dáy"(Bố ơi tụi con c̣n trẻ mà Bố)
Không ai khiếp sợ phía trước c̣n gian truân.___Phải rồi đâu có ai sợ ! Có ḿnh Ông lái đ̣ và Cụ Bảo đang teo không c̣n 1 sự ǵ cả ! Bởi v́ xong chuyến phà này và 1 chặng đường dài vẫn c̣n 1 chuyến phà nữa mà thời gian th́ không c̣n nhiều.___Chiếc xe nhà binh kia nếu đi xe không về SG th́ thật là nghịch lư. Trong khi hàng trăm con người đang lâm nạn chốn rừng xanh.___Nghĩ là làm liền. Ông lái đ̣ đưa tay gạt mọi người bước vội lên phía trước.____Không ai biết những điều khoản trong cuộc thương lượng đó, h́nh như có thể là bác tài xế phải chung cho Ông lái đ̣ 1 khoản kha khá để được chở toàn bộ những cô gái tuổi thanh xuân (luôn xe đạp) về bến phà B́nh Khánh.___Cụ Bảo chơi ăn gian phá hợp đồng bắt mấy thằng đực yếu bóng vía quăng luôn lên xe ráng nhồi nhét để rồi cuối cùng số chiến mă c̣n lại được xếp vào loại cự phách đủ bản lĩnh mới được phép 1 ḿnh 1 ngựa tung hoành thử cựa trong ván bài chót.___Ông lái đ̣ thở phào với dáng điệu trầm tư trong khói thuốc “chiếc xe đó đă cứu ḿnh 1 bàn thua trông thấy”.___Đàn chiến mă c̣n lại hí vang sau khi qua phà như chứng tỏ ḿnh c̣n sung sức. Để rồi cùng ào lên trong lời nhắn nhủ: “bằng mọi giá phải bắt kịp chuyến phà” (chuyến chót).___Như 1 đoàn đua không hề kiệt sức bám đuổi sát nút nhau băng rừng để rút ngắn chặng đường.___Mặt trời đă trốn hẳn xuống dưới ngọn cây như báo hiệu trước màn đêm sắp buông phủ xuống.___Trong khung cảnh hoàng hôn vắng lặng của con đường xuyên ngang rừng ngập nước để cho các chú ngựa có thể sóng đôi thậm chí sóng ba trong thế trận ngang tài ngang sức.___Từ sáng đến giờ cảnh này xem ra có vẻ dũng mănh nhất v́ không c̣n vướng bận chuyện xung quanh.___Nhưng hỡi ôi ! đằng xa từ phía trước.___Chiếc xe tăng Bác Nghĩa đă nằm đường.___ Cô gái chảnh vươn ra kêu cầu cứu.___Bác Nghĩa ḿnh đang đứng cạo bugi (bugi xe, đừng hiểu lầm).___Ngựa Phú Sơn đành rớt lại với chiếc xe lam c̣n đàn chiến mă vẫn chưa có dấu hiệu muốn dừng lại. Tốc độ chỉ giảm khi lên dốc qua cầu. Mọi thứ sau lưng đàn chiến mă đều bỏ lại v́ nếu trễ phà th́ sẽ thêm gánh nặng cho Ông lái đ̣.____Bóng đêm bắt đầu ập xuống cũng là lúc đàn chiến mă hoàn thành xong sứ mệnh. Tại bến phà B́nh Khánh tái diễn cảnh nhộn nhịp của những người đă đến trước bằng xe nhà binh và đang chờ phà. ___Ánh sáng yếu ớt từ chiếc bóng đèn tṛn không đủ soi rơ để thấy được những người vừa mới đến ướt sũng mồ hôi đang đứng trên đôi chân c̣n rần rần v́ mạch đập.___Chẳng thà cứ tiếp tục đi theo cái đà của sức bật. Bỗng nhiên dừng lại nghỉ sao thấy thân thể ră rời. Khi phà nổ máy th́ nỗi lo khác lại dâng lên v́ chiếc xe lam và đoàn cuối cùng vẫn chưa về đến.___Ráng tŕ trệ quay đầu lại ngóng nhưng trong màn đêm vẫn chẳng thấy tăm hơi.___Đoàn người đang lũ lượt kéo nhau xuống phà th́ bỗng phát hiện ánh đèn xe từ phía sau đang lao tới nhưng đó chỉ là chiếc xe lam đă về kịp lúc phà chuẩn bị sang sông mang theo 1 hung tin là xe Ông lái đ̣ hết xăng c̣n đang ở xa lắm._______Khi phà từ từ rời bến mọi người đều cố ngoái cổ nh́n lại phía sau cái không gian có ánh sáng yếu ớt tại bến phà kia là một màn đêm sâu thẳm mà bên trong đó c̣n có Ông lái đ̣ và 1 số trưởng thân yêu kẹt lại………Một sự chia ly chăng ? C̣n 24 tiếng đồng hồ nữa là đến giờ phút TNBH cùng họp mặt để tưởng niệm cho "sự chia ly".____Duyên Hải Du Kư xin tạm dừng để cùng đếm ngược với mọi người đến thời điểm đó
__Thành tích của những đêm không ngủ như thế là những tràng ngáp đến sái quai hàm khi đang trong chiến dịch và chỉ thật sự hạnh phúc khi được vùi vào giấc ngủ lăn lóc miệt mài sau đó.____Trên chuyến phà trở về cũng có nhiều cái ngáp đến rưng rưng. Nhưng con dân Bắc Hà ơi! ta đă hiên ngang đi đến nơi th́ bây giờ cũng phải dũng cảm về đến chốn.___Trước đó cũng đă từng có những cuộc trại do không đủ xe nên măi đến tối vẫn c̣n phải bồng bế dắt d́u nhau cả đoàn đi bộ trên cầu B́nh Triệu để chờ từng chiếc xe đạp quay ngược ra đón và cuối cùng vẫn ổn đấy thôi.___Có lẽ đây là cảnh nhộn nhịp cuối cùng trong ngày ở trên phà bởi v́ chỉ 1 lát nữa thôi khi phà cập bến th́ đoàn người sẽ lục đục rời khỏi để trả lại chốn này vẻ yên lặng vốn có của nó và cuộc chia tay này chắc chắn là “một đi không trở lại” bởi v́ ấn tượng của Duyên Hải vẫn c̣n hăi hùng cho đến bây giờ.___Quyền chỉ huy lúc này nằm trọn trong tay anh Dũng, anh Tuấn Ù và chị Phúc bởi v́ Bộ tổng tham mưu (Ông lái đ̣, cụ Bảo, anh Tuấn sole, anh Vương, chi Bích) vẫn c̣n bên kia sông và không biết số phận sẽ ra sao.___Ba vị tướng này phải trổ hết tài năng trong cơn đói khát để chăn cái đám tàn quân (cũng đói khát)suốt chặng đường cuối. Vậy mà trên đường về vẫn c̣n có chuyện.____Một số người (thuộc quân số ban hát) không hiểu đi đứng thế nào mà khi về đến cầu Tân Thuận không đi qua cầu lại đi lạc ṿng dưới chân cầu đi sang khu Tân Quy Đông, cũng may là có người biết đường nên cứ việc đi thẳng để qua cầu Rạch Ông rồi cầu Chữ Y và phờ phạc về đến nhà.___Số người đi theo đoàn khi về đến trung tâm Sài G̣n lại bắt đầu tản ra đủ hướng không biết đường nào mà lần. Đă vậy có người oải quá đi thẳng về nhà luôn không hề thông báo hoặc tŕnh diện tại Bắc Hà báo hại mấy vị tướng đứng ngồi không yên v́ không nắm được quân của ḿnh có về đến nơi an toàn hay không.___ Tin tức cuối cùng về những người c̣n sót lại có thêm anh Phú Sơn và anh Phó Đức Giang (lúc đó chưa có làm cha) là 2 người đă ở lại bến phà B́nh Khánh đề chờ.___Không thể nhớ được chi tiết là anh Phú Sơn chờ ở bên kia sông hay bên này sông nhưng anh Phó Đức Giang th́ chắc chắn đă qua phà nên đang co ro nằm chờ tại cầu bến phà B́nh Khánh.___Dàn HT đô con ở đâu hết trơn (ví dụ như anh Hữu Quư) tại sao lại cử 1 người nhỏ con mảnh khảnh như anh Phó Đức Giang ở lại 1 nơi heo hút như thế này để chờ ??? Hay là anh Phó Đức Giang tự nguyện ở lại ??? Có cái ǵ hấp dẫn bên kia sông để anh Phó Đức Giang phải lưu luyến ôm bụng đói nằm chờ ???___Ôi lạy Chúa ḷng lành vô cùng, đó là suy diễn của 19 năm về trước, bây giờ ai muốn suy diễn ra sao th́ suy chứ con không dám suy diễn tiếp… (mong Cha Giang xá tội).___Duyên Hải Du Kư đến đây xin được chuyển cho anh Tuấn sole và Langle2401 kể tiếp những chặng đường khó khăn gian khổ c̣n lại ở bên kia sông trong đêm tối.___Và em chỉ xin vài lời cảm nhận về cuộc sống được rút ra từ những ngày tháng ấy ở cuối câu chuyện chung langle2401: Xin chào các anh chị và cac bạn.langle vừa trải qua tuần lễ vật vă nên không online cùng các bạn đươc.langle xin góp một chút gợi nhớ về chuyến đi Duyên Hải năm đó nghe.Sau khi qua phà B́nh Khánh th́ một số các anh chị bên ban hát rỉ tai nhau là không qua cầu Tân Thuận về nhà mà ṿng qua Tân Quy Đông các bạn biết để chi hông ? Để "thăm bà ANNA".langle ḿnh hứng thú với chuyện đó qúa nên xin các anh chị cho ḿnh tham gia. Sau khi phải thề thốt đủ điều nào là: Không được đ̣i về nữa chừng, không mét má nếu có chuyện ǵ xảy ra, không ...không...nhiều lắm. Thôi th́ cứ OK đại cho xong để được cho đi__con nít mà khoái lắm__ Tới gần điểm hẹn các anh chị biết rằng không có thần dân Bắc Hà nào lăng văng. Nhất là không thấy mặt "Quan Tổng trấn" và "phu nhân" của ngài (lúc đó th́ chưa là...)gần đó. A lê hấp langle và các anh chị bẻ cua 90 độ để vào "tử lộ". Lúc này hai bên đường những đọt dừa nước giống như những cánh tay vẫy chào một đoàn người xơ xác. Chẳng ai nói với ai một tiếng nào cả cứ thế mà lấm lũi đạp. Sau lưng gió cứ thổi cảm thấy lành lạnh con đường th́ cứ dài tăm tắp thỉnh thoảng mới thấy ánh đèn xe Honda đi ngược lại "Thằng Phú Sơn đâu? Nó trốn đâu rồi?Hồi năy trước khi qua phà nó nói hay lắm mà" tiếng một ANH hỏi .À th́ ra Phú Sơn nhà ḿnh cũng nằm trong âm mưu này nghe.Langle hỏi các anh chị nếu Bố hay cụ Bảo biết mà đuổi theo th́ ḿnh trả lời sao đây. "Mày khỏi lo ḿnh nói là ḿnh lạc đường" Đúng là chí hay!!!Chúa ơi con v́ ham vui nên đi theo các anh các chị bây giờ bụng con th́ đói, cổ họng con th́ khát và nhất là tim con cứ đập liên hồi như tiếng trống duyệt binh khi nghĩ tới lúc bước vào "thăm bà Anna".Xin Ngài thương con cất con khỏi "chén đắng" này.Cuối cùng rồi cũng tới nơi. Nói thật lúc này langle đứng không nổi khi nh́n vào bên trong th́ thấy nguyên một màn tối thui nhưng không dám ngồi lỡ các anh chị bỏ ḿnh th́ sao? Ai? ai sẽ là người bước vào trước.Các bạn biết ai hông ? chẳng có ai cả.Một chị __h́nh như bên ban hát Thánh Tâm__nói "Ê chắc ǵ người ta c̣n để bà ANNA c̣n nằm trong đó" "nhưng hổng lẽ tới đây rồi về?" "Cứ vào trong coi thử, tụi ḿnh đông mà sợ ǵ" "Tui th́ tui hông có sợ.... nhưng tui phế lắm rồi tui muốn về".... "Thôi tụi ḿnh về đi"... Ừ về về thôi các anh các chị ơi về trễ em sợ má la.Ông Lái Đ̣ ơi đến hôm nay con mới dám thú tội này với Ông Lỗi tại con lỗi tại con nhưng lỗi tại các anh chị nữa Ông ơi/ Chào 4 ngón Chia sẻ với "duyên hải du kư": các bạn ơi!..... vừa qua ḿnh có dịp nói chuyện với Ông lái đ̣ về kỷ niệm "duyên hải du kư", Ông lái đ̣ vui lắm và có hỏi ḿnh bexe là ai? langle là ai?. Nhưng ḿnh nghĩ điều đó không quan trọng bằng mỗi người chúng ta ngồi ôn nhớ kỷ niệm để luôn làm SỐNG ĐỘNG THÊM những lời Ông đă khuyên dạy trong đời sống kitô giáo, để vượt qua thử thách giữa đời thường, để sống tốt với nhau,.... Đó cũng là ước ao lớn nhất của Ông lái đ̣! Ông c̣n suy tư, lo lắng,...: không biết hạt giống minh gieo ngày nào có trổ sinh hoa trái?!..... Cuối cùng, Ông thực sự vui v́ những hạt giống Ông gieo cũng c̣n có vài hạt giống tốt!!! Các bạn ơi cố gắng nhe! đừng để phụ ḷng Ông lái đ̣ của chúng ta! nhớ luôn cầu nguyện cho nhau vượt qua khó khăn của cuộc sống, đó cũng chính là hoa trái tặng Ông lái đ̣ và cho t́nh yêu lên ngôi. Các bạn nghĩ sao?....Thân ái. Nhân.
Gửi các bạn và các anh chị: Những kỷ niệm (về một
thời được học hỏi, huấn luyện không chỉ trong kiến thức Thánh Kinh,
giáo lư, mà c̣n khả năng xă hội, giao tế, lănh đạo...) là những ǵ
sẽ không quên được. Chính v́ vậy, t́nh nghĩa giữa những ai đă từng
qua những ngày sinh hoạt, những buổi trại, những lần bị... la sẽ c̣n
măi đó. Rất hoan nghênh anh Tuấn Sole xuất hiện thường xuyên. Ngài
Philatô vẫn xứng đáng vai cố vấn: vừa yểm trợ vừa hướng dẫn. Không
ít người đang mơ một ngày được dự lại buổi trại đầy ư nghĩa như ngày
xưa. Mọi sự nhờ anh Tuấn Sole và anh Nhân cũng như các anh chị cấp
Ba vậy. Dĩ nhiên việc sắp xếp để từ các nước về Việt Nam không phải
dễ dàng. Nhưng nếu biết trước khoảng... 6 tháng (h́ h́) th́ có thể
dễ hơn một tí. Sole ráng nhé. Sole sống ở bên Mỹ th́ Sole biết hơn
ai hết: cuộc sống khô khan quá, 99% thời gian là đi làm, trả nợ.
Phần tâm linh èo uột chết luôn! Nếu anh Tuấn và các anh chị và các
bạn tổ chức được một lần ngồi lại bên nhau, các anh chị sẽ lên thiên
đàng cả giầy lẫn dép đó. Rất mong tin.
Trong bóng đêm dày đặc phải lần ḍ từng bước để xác định hướng đi. Một khối đen khổng lồ như bưng cả hai mắt có ráng điều tiết thật căng cũng không nh́n thấy ǵ ngoài bóng đen.___Phải 1 lúc sau mới lấy lại được cân bằng và xác định con đường qua 1 vệt xám trong bóng đen trước mắt.___Thấp thoáng từ bên trong cách xa con đường lác đác có vài đốm đèn dầu nho nhỏ nhưng điều đó chỉ giúp phân biệt được ở đó có nhà mà thôi. Trên cái vệt xám mờ ảo đó con ngựa cô độc tiếp tục lao ngược vào bóng đêm trong nỗi lo cho chính ḿnh và những người c̣n kẹt lại giữa đường rừng.___Măi cho đến khi chợt nhận ra h́nh như có 1 bóng đen trong bóng đen để mà gh́ cương lại th́ con chiến mă đă lao trúng vào 1 em bé.___Một tiếng khóc thét vang lên trong không gian đen thẳm. Hất xe sang 1 bên (luôn cả b́nh xăng) để xốc em bé lên trong tiếng khóc. Bé nức nở như muốn trách là tại sao lại lao vào bé để bé phải đau như thế này. Loạng choạng sờ nắn chân tay xem bé có bị thương ở đâu không nhưng bé đă đứng lên được và tiếp tục tức tưởi khóc.___Từ phía sau có 1 người người đàn ông tay bồng con đi tới miệng sang sảng: “bộ đui hả” (có thể nói là đui thiệt v́ tối quá).___Sau khi nghe lời phân trần xin lỗi và thấy em bé cũng hết đau rồi nên ông ta phán 1 câu xanh rờn: “thôi đi đi cha nội”. Một câu nói sẫng nhưng sao nghe thấy nó dễ thương đến lạ kỳ v́ lúc đó họ bắt luôn th́ cũng phải chịu.___Lần ḍ t́m lại được b́nh xăng bị rớt xuống mương rồi dựng xe lên đi tiếp. Lại vẫn là vệt xám trong bóng đêm dẫn đường nhưng lần này phải cẩn thận hơn v́ sợ lập lại cái vụ bóng đen trong bóng đen khi năy.____Từ phía xa có 1 ánh đèn pha đúng là của phe ta rồi nhưng khi lại gần th́ hóa ra là ánh đèn pin của 1 người đi xe đạp.___Không biết là Ông lái đ̣ bị kẹt ở khúc nào ! Đêm nay chắc chắn là được ngủ trong rừng __”Trải lá cây làm chiếu” __”Manh áo phủ làm chăn”…. (chết dồi, chết dồi ... lộn sang thơ của Tố Hữu dồi ). ___Cái cảm giác 1 ḿnh đi trong đêm là cứ như có 1 người vô h́nh đi sau lưng ḿnh và kéo gh́ chân ḿnh lại. Không sợ, không hề sợ 1 tí nào hết bởi v́ cũng đă có lần bắt buộc phải đi 1 ḿnh vượt qua băi tha ma giữa đêm khuya và sau cái lần bay bổng như chết đi sống lại ấy đă khiến cho ḿnh can đảm hơn và không c̣n sợ những cái mà người ta hay gọi là “Ma” nữa. Hơn nữa việc phải chấp nhận trễ phà đi ngược lại con đường đau khổ trong đêm tối để cứu bồ là 1 trọng trách nên bằng bất cứ giá nào cũng phải hoàn thành..___Gió bạt nghe vù vù 2 bên tai chen thêm tiếng xào xạc của lá cây cọ vào nhau tạo nên âm thanh hỗ trợ thêm cho việc định hướng trong cái nền đen sâu thẳm. Tay lái phải gồng chặt để sẵn sàng bang thẳng vào những mô đất đá hoặc ổ gà v́ có nh́n thấy đâu mà tránh.___Đi măi đi măi cuối cùng rồi cũng bắt gặp được ánh đèn xe từ phía xa nhưng lại chếch về bên trái chứ không phải ngay trước mặt. Con đường đoạn này hơi cong và ngay chỗ trống nên có thể nh́n thấy ánh đèn xe đang di chuyển chậm chạp.___Khi lại gần giáp mặt và kêu lên th́ Ông lái đ̣ và Cụ Bảo dừng xe và tưởng là lại có thêm 1 con ngựa nằm đường chờ cứu vớt.___ Th́ ra xe Ông lái đ̣ đâu có hết xăng mà chỉ bị pan ǵ đó thôi.___Nhờ có ánh đèn xe nên nh́n thấy được cảnh tượng hăi hùng và than ôi ! đến lúc này mới biết được tin là anh Vương yêu quư của con Đức Mẹ bị ngă ngựa nên bị “si cà đơ” đang ngồi trên xe của Ông lái đ̣ và chị Bích Diệp. C̣n xe Cụ Bảo th́ chở chị Bí Già và anh Tuấn sole, thêm con ngựa què của anh Vương gác đàng sau baga và anh Tuấn phải dang hai tay ngang ra để giữ 2 bánh xe ở tư thế đứng ngược (bánh chổng lên trời) nói chung ở tư thế này chỉ cần xe cụ Bảo xóc 1 cái ổ gà chất lượng th́ luôn ngài sole và con ngựa què kia sẽ tưng xuống đường. Thôi đă đến nước này th́ đàng nào cũng trễ phà rồi cừ thong thả mà đi cho nó an toàn, hơn nữa Ông lái đ̣ chấp nhận lời thỉnh cầu của ngài so le xin dừng lại nghỉ 1 chút v́ đă quá mỏi rồi. ___Trong lúc dừng chân nghỉ th́ cụ Bảo đă tàn nhẫn mắng quân sĩ của ḿnh là: “Ai nói hết xăng hồi nào mà phải quay ngược lại đây làm chi ? Sao không qua phà về trước đi ?”___Ôi mẹ ơi nghe sao mà tủi thân quá ! (gặp dân giang hồ là có đổ máu rồi).____Cụ Bảo nhà ta vẫn thường hay có những cú shock ngoạn mục như thế đó, cũng may là c̣n đang trên đường chưa về đến nhà chứ nếu như đang đứng ở tại địa danh Bắc Hà có khi c̣n bị Cụ gơ đầu bằng cái ch́a khóa mở cổng nhà thờ (cổng nhỏ bây giờ không c̣n) cũng phải chịu (bị hoài à).____Tội nghiệp cho anh Vương vết thương ngay đầu gối đă khô nên chân không co mà cũng chẳng duỗi được cứ phải giữ cố định 1 tư thế lưng lửng như lúc đang ngồi sau xe co chân. Nh́n nét mặt nhăn nhó và dáng điệu lom khom bước lên xe trong ánh đèn xe sao giống như là 1 trong 14 đàng Thánh giá.____Ngài so le lại tiếp tục tạo dáng để vác cái của nợ (ngựa què) trên lưng và đám tàn quân cuối cùng chầm chậm hiên ngang đi nốt quăng đường rừng c̣n lại___Bây giờ trong ánh đèn xe thật khác xa đi trong đêm tối khi năy. Dọc đường về mong sao gặp lại em bé lúc năy để biết mặt mũi của em nhưng có lẽ em đă về nhà ngủ sau cú trời giáng bất ngờ.___Khi bồng bế nhau về đến bến phà th́ chỉ c̣n khung cảnh vắng lặng. Cùng chia nhau mỗi người nửa củ khoai mà Ông lái đ̣ mua được của người nào đó c̣n sót lại đúng là nuốt đến đâu biết đến đó (ngon).___Trong những người cuối cùng của chuyền đi ngày ấy c̣n có mặt anh Nguyễn Phú Sơn nhưng không nhớ được là anh Sơn đă chờ ở bên B́nh Khánh hay bên Nhà Bè.___Có 1 tốp người đến thăm ḍ bắt mối chuyện đưa đ̣ nhỏ sang sông (lúc đó hơi phiêu), ai cũng sợ là với con sông lớn như thế này mà đi ghe nhỏ sẽ không an toàn, thêm nữa là ḿnh sẽ bị bắt chẹt khi đang ở giữa sông.___Ông lái đ̣ đă xóa đi nỗi lo của mọi người và làm thất vọng đám c̣ đ̣ kia bằng cách liên hệ thẳng với bến phà để thuê nguyên chuyến phà chở mọi người sang sông.___Tiền để trả cho cả 1 chuyến phà chỉ để chở vài người sang sông có lẽ mọi người cũng h́nh dung ra.___ Khi được đứng trên phà rồi mọi người mới thở phào nhẹ nhơm nhưng phà chưa chạy ngay v́ những người phụ trách c̣n ăn cơm tối.___Có lẽ v́ xót ruột với cái giá phải trả cho việc trễ phà và sự mệt mỏi cũng đă chạm ngưỡng giới hạn nên mọi người chỉ tựa vào lan can phà nh́n ra sông chẳng ai buồn thốt lên 1 lời nào.____Rồi cũng chờ được đến lúc phà nổ máy và rời bến. Phà nhẹ nên đi rất nhanh không phải rề ra như hồi sáng mà chẳng mấy chốc đứng trên phà đă nh́n thấy cảnh tượng thật cảm động là anh Phó Đức Giang đang nằm ngửa mặt lên trời 2 tay khoanh trước bụng (chắc đói lắm rồi) để chờ tốp người cuối cùng.___Nhớ hoài sự kiện anh Phó Đức Giang đă táo bạo với ư tưởng đem ḥn vọng phu trở lại làm Mẹ bằng điệp khúc “Lệ ru mắt nhỏ hai hàng___Nuôi con càng lớn .....” trong vở hoạt cảnh chủ đề “T́nh Mẹ” tại trại hè DaLat 1987 ( sau Duyên Hải 3 tháng ).____Khi mọi người đă yên vị trên bến Nhà Bè tưởng chừng như có thể kết thúc câu chuyện Duyên Hải ở đây v́ đoạn đường Nhà Bè – Bắc Hà không c̣n ǵ trắc trở nữa. Nhưng vẫn c̣n có 1 chuyện nếu như không kể ra th́ rất là thiếu sót cho Duyên Hải.___Không hiểu sao thời điểm đó tự nhiên lại xuất hiện 1 chiếc xe ba gác đạp rà rà theo bắt mối. (có lẽ họ nh́n thấy có người bị thương và có con ngựa què nữa). Ông lái đ̣ đă quyết định chi khoản cuối cùng để thuê chiếc xe ba gác chở Anh Vương và con ngựa què về hơn nữa ngài sole cũng đă quá oải với tư thế “vác thập giá” chông chênh mà ngài phải chịu suốt từ chiều tới giờ.____Khi Ông lái đ̣ ra lệnh cho mọi người lên xe th́ chị Bích Diệp ngần ngừ không chịu lên ! “Hay là cô muốn đi xe ba gác chung với anh Vương ?”. Câu hỏi của Ông lái đ̣ rơ thừa. Từ lúc anh Vương bị nạn là con người ta đă phải neo lại đến bi giờ vậy mà c̣n hỏi thế th́ làm sao mà trả lời được. “Thôi th́ cho cô đi chung xe ba gác với anh Vương đó”___Chỉ chờ có thế là chị Bích Diệp tót ngay lên làm tội nghiệp ông phu xe phải chở nặng thêm 1 người. “Mối t́nh ba gác” được thốt ra từ người nào đó và cả bọn khúc khích cười trên sự đau đớn của anh Vương.___Vâng cũng từ mối t́nh ba gác đó để rồi vào 1 dịp Giáng Sinh (không nhớ năm), 2 anh chị đă nắm tay nhau đi vào thánh đường Đức Mẹ Bắc Hà.___Chúc anh chị Vương-Diệp hạnh phúc.___Mọi chuyện đă thật sự kết thúc bằng 2 mũi tên như lao vút trên con đường vắng trong ánh sáng mờ mờ dẫn đầu chặng cuối cùng.___Anh Phú Sơn với cặp mắt kiếng dày nhưng cũng là 1 trong những tay đua có cỡ.___ Bây giờ chính thức chỉ c̣n 1 nhiệm vụ duy nhất là về đế nhà b́nh an.___Trung tâm Sài G̣n đêm đó vẫn c̣n nhộn nhịp ?! À th́ ra hôm đó là ngày lễ 30/04 & 01/05 và năm đó là 1 trong những năm đầu tiên của Việt Nam thời mở cửa.___Tiệm hủ tíu ḿ của người Hoa ngay chợ Bà Hạt vẫn c̣n mở cửa để đón tiếp 2 anh em với thân h́nh đầy mồ hôi nhễ nhại. Từ sáng sớm tới bây giờ th́ đây là giây phút sung sướng nhất, bưng luôn tô chơi cho tới giọt nước cuối cùng và hề hà nh́n nhau cười.____Không c̣n biết ǵ hơn chỉ biết là khi chia tay nhau để ai về nhà nấy th́ kim đồng hồ đă chỉ sang 1h00 ngày hôm sau.____Duyên Hải năm đó có phải là 1 thất bại ? ___Nh́n trực quan th́ có vẻ như là thế đấy nhưng nếu nh́n dọc theo 20 năm đường đời của mỗi người trong cuộc th́ chắc chắn sẽ có nhiều Duyên Hải cùng đồng hành và có khi c̣n khắc nghiệt hơn th́ mới có thể đưa ra được nhận xét chính xác về giá trị của Duyên Hải ngày ấy.___Tất cả những âm thanh, những h́nh ảnh được ghi lại bằng lời và những cảm xúc của 20 năm trước của TNBH đă được lặp lại trong Duyên Hải Du Kư. Nói chung đó là những kư ức 1 thời của Cộng Đồng Dân Chúa TNBH. Và những ai đă từng là người trong cuộc khi nhận được sự gợi nhớ của từng sự kiện trong Duyên Hải Du Kư chắc hẳn sẽ ngồi yên lặng để ôn lại dĩ văng (suy bụng ta ra bụng người).___Cũng có khi muốn thời gian quay ngược trở lại nên đă thiết tha cầu xin van nài cùng Anh Cả JeSu để rồi trong giấc mơ nhận được câu trả lời : “Mày muốn không cho mày lên làm Chúa luôn”____Thôi rồi đành vậy thôi.___Bye bye.
Hữu Quư: Nhân dịp chị Thơm về thăm Việt nam, và gặp gỡ các cựu TNBH, nhân cơ hội này có dịp ngồi tṛ chuyện cùng với "Ông lái đ̣ " từ trước đến nay ít có thời gian ngồi nói chuyện 1 cách thỏai mái và vui vẻ như vậy. Ông lái đ̣ cũng đă đề cập đến website và cũng đă đọc các thông tin mà các bạn đă post lên mục Nhịp cầu. Ông đă ôn lại những kỹ niệm của những cuộc trại huấn luyện đầy những khó khăn và gian truân; rất nhiều câu chuyện được Ông nhắc đến nhưng Qúy chỉ xin tóm tắt lại lời nhắn nhủ của Ông đến với chị Thơm trước khi buổi họp mặt thân mật kết thúc rằng :........ "KHI NÀO CHỊ THƠM VỀ MỸ - NHỚ NHẮN LẠI VỚI TẤT CẢ CÁC BẠN CỰU TNBH Ở HẢI NGỌAI RẰNG ; TINH THẦN VÀ L̉NG NHIỆT HUYẾT CỦA CÁC BẠN CỰU TNBH Ở VIỆT NAM VẪN NHƯ XƯA" .........------------------------------.......................... và 1 gợi ư nhỏ; đến nay chúng ta vẫn chưa biết người viết "Duyên Hải Du Kư" là ai, ban đầu có người cho là Giang, nhưng Bố nói không phải là Giang v́ lúc đó Giang vẫn c̣n nhỏ. Người này phải là 1 HT "cấp cao" mới nắm rơ được cách tổ chức cũng như quy tŕnh xảy ra các sự kiện nên mới viết lại 1 cách tỉ mỉ như vậy. Có người cho là Anh Bảo, có người cho là Anh Tuấn Sữa, có người cho là anh Tuấn Ù ... V́ thế đề nghị sau "Duyên Hải Du Kư" nên viết tiếp "Đà Lạt Du Kư - 1984".------------------------------------ Đây là 1 trại huấn luyện đầu tiên có "tầm cỡ" nhất, được tổ chức trong thời kỳ bị "cấm vận" thời kỳ khó khăn và gian nan nhất mà chỉ có TNBH mới "dám" tổ chức như vậy.-----------------------------------------------Nếu bexevn là người có mặt trong "Đà Lạt Du Kư-1984" th́ dần dần chúng ta sẽ biết người đó là ai. Hữu Quư C̣n 1 bài nữa: Bexe c̣n thiếu nợ 1 bài, Bexe đă hứa trong khoảng hồi đầu khi viết Duyên Hải Du Kư, rằng Bexe sẽ viết về anh Bảo, người "Phụ Lái" đắc lực của Con Đ̣ Bắc Hà. Em đang trông chờ lắm._______Hiền Linh |