Đời Ông Lự

 

Không hiểu sao bỗng dưng bắt đầu từ cái năm đó lại có tiếng trống khua rền vang náo động cả một vùng làm cho bầu không khí xung quanh nhộn nhịp hẳn lên. Người tụ tập đứng xem xì xào bàn tán ì xèo cả bên trong lẫn bên ngoài ngôi thánh đường nhỏ đã trải qua không ít năm vốn chỉ được âm thầm nhộn nhịp ở bên trong. Và trung tâm của sự huyên náo lạ thường đó là “ Ông Lự ” nhân vật chính của câu chuyện có tựa đề như trên.

 

Ở bên ngoài xã hội, sân khấu cải lương từng có vở tuồng “ Đời Cô Lựu ” rất nổi tiếng đã thu hút khá đông người và làm rơi không biết bao nhiêu nước mắt của khán giả. Nhưng đó chỉ là nhân vật Cô Lựu trên kịch bản. Còn “ Ông Lự ” nhà ta, một nhân vật có thật ở Bắc Hà, chẳng có làm vương, làm tướng gì đâu mà có tiếng với tăm ! Chỉ là mới đây tự nhiên từ những tấm hình cũ của Bắc Hà đã bạc nhòe theo thời gian được view lên cho bà con Bắc Hà ở khắp mọi nơi tha hồ hồi tưởng. Và nguồn gốc của những tấm hình kia có liên quan đến “Ông Lự”. Mà nhắc đến “Ông Lự” thì người ta nghĩ ngay đến đội trống. Nhưng cặp dùi trống kia không thể làm nên một cuộc đời oanh liệt của “Ông Lự” mà còn có nhiều chuyện “ bí mật ” khác nữa. Ôi thôi nó dây dưa lòng vòng đủ thứ chuyện từ trong Bắc Hà ra đến chuyện ngoài đời rồi lại quay ngược về Bắc Hà, cuối cùng cũng chỉ để lý giải cho cái tựa nằm trong ngoặc kép. Và nhân vật “ Ông Lự ” thì đã không còn sau cái buổi sáng mồng 2 tết năm Kỷ Sửu (2009) .

 

Từ sau ngày giải phóng tất cả các sinh hoạt của giáo xứ chỉ hoạt động cầm chừng và phải tuân thủ giờ giấc nghiêm ngặt theo lệnh Cha Sở. Các ngày lễ lớn cũng chỉ được phép tổ chức trong một chừng mực nào đó. Vậy mà  trước mặt hàng xứ và giáo dân hôm nay Ông Lự là người đang gióng chiếc trống to nhất ở cuối sân thánh đường. Chưa hết, đứng hai hàng hai bên là một lũ trẻ con có đến hơn chục đứa mỗi đứa đeo một cái trống cỡ trung cũng đang ra sức hòa theo nhịp trống của người điều khiển là Ông Lự. Bắc Hà có đội trống từ khi nào nhỉ ?  Ông Lự có là cái gì đâu mà sao hôm nay lại được chỉ huy cả một đội trống oách thế kia cơ chứ ? … Hình như Ông hiểu được những ánh mắt đang xăm soi ganh tị với cái vị trí của Ông nên Ông càng giương mặt lên làm già. Đã thế Ông còn làm điệu bộ vừa đánh trống vừa uốn éo người di chuyển xoay vòng cái thân hình nhỏ bé của Ông xung quanh chiếc trống và thỉnh thoảng còn đưa dùi lên dứ dứ vào đám đông như muốn trêu ngươi những con người đố kỵ khi thấy Ông được đánh trống. Ôi ! Đó chỉ là suy diễn cho có chuyện thế thôi chứ Ông Lự nhà ta thì lúc nào chả thế. Tướng tá thì chẳng lấy gì làm lớn con cho lắm, có cố nhướn hết mức thì chiều cao cũng dưới trung bình nhưng hễ làm bất cứ việc gì cũng giương thật to đôi mắt hùng hùng hổ hổ như muốn cho mọi người biết tầm quan trọng của mình. Hôm nay hẳn đã được bật đèn xanh nên Ông Lự đang trổ nghề cho toàn bộ giáo dân trong xứ biết “Thằng Lự là thằng nào ” và “ Chưa chắc thằng nào đã hơn được thằng Lự

 

Một điều khá lạ kỳ là lũ trẻ trong đội trống của Ông Lự không hề có trong TNBH. Điểm qua một vài khuôn mặt thì thấy toàn là lũ trẻ sau nhà thờ trong đó có cả anh em thằng Triệu, thằng Chát em của chị Lan giảng viên giáo lý. Chẳng hiểu làm cách nào mà Ông Lự lại tuyển được đám trẻ con cứng đầu đó và Ông đã tập dượt ở đâu ? Vào lúc nào ? Cái âm thanh : “ Thùng.. tùng..rập ; thùng... tùng..rập ; thùng.. tùng..rập . Tùng thùng.. tùng..rập…..” nghe cũng đều nhịp và rất lạ tai. Nó không phải tiếng trống trường, cũng chẳng phải tiếng trống ếch, lại càng không phải là trống múa lân. Nói tóm lại đó là nhịp trống của Ông Lự, nhịp trống rước từ nhà thờ Phú Nhai thuộc địa phận Bùi Chu ở mãi ngoài Nam Định mà Ông Lự đã thuộc nằm lòng từ khi Ông còn bé. Bây giờ mới có dịp cho Ông tái hiện cái không khí lễ rước đó tại Bắc Hà. Và thật sự thì ngay lúc đó, chẳng có ai trong đám đông kia biết Ông đang suy nghĩ cái gì !!…và Ông nhớ đến điều gì !!....

 

Nếu không t́m hiểu th́ chẳng mấy ai biết được cái địa danh Phú Nhai thuộc Bùi Chu Phát Diệm là cái ǵ ? Vâng ! Đó được mệnh danh là một trong những cái nôi của Công giáo Việt Nam. Kinh thế đấy ! V́ sao ? V́ từ cuối thế kỷ 16 chiếc tàu IGNATO chở các Nhà truyền giáo đầu tiên đă cập bến ở Nam Định và từ nơi này Đạo Công giáo bắt đầu lan toả trên toàn cơi Việt Nam. Và dĩ nhiên nếu nói về cái khoản đạo nghĩa với Thiên Chúa th́ những giáo dân thuộc các giáo xứ tại Nam Định có quyền tự hào : “ tao theo đạo trước mày ” hoặc  “ ba tao theo đạo trước ba mày ” và  “ tổ tiên tao theo đạo trước tổ tiên mày ” … Thêm nữa là vào khoảng từ cuối năm 1948, cả một khu vực Bùi Chu-Phát Diệm đã trở thành khu tự trị Công giáo với hơn 40 vạn giáo dân được tổ chức thành những trung đội “ Vệ sĩ Công giáo ”, “ Cựu chiến binh Công giáo ”,  “ Dũng sĩ Công giáo ” dưới sự cai quản của Đức Cha Tadeo Lê Hữu Từ. Đến năm 1954 th́ hầu hết số giáo dân ở địa phận này đă di cư vào Nam tập trung đa số tại B́nh An và Xóm Mới.

 

Vẫn trong cái nhịp trống thùng... tùng..rập … Thánh giá nến cao đă ra đến cuối sân thánh đường. Ông Lự như muốn dồn hết hơi sức vốn có của ḿnh truyền qua cặp dùi để nện lên mặt trống dồn dập hơn. Có nhiều người muốn biểu lộ ḷng yêu mến Chúa của ḿnh bằng những lời cầu nguyện thật sốt sắng. Đám con hát ca đoàn th́ cố gắng hát thật hay để biểu lộ tâm t́nh đó gấp đôi. Nhưng hôm nay, Ông Lự và đám trẻ con sau nhà thờ tập hợp thành đội, dàn quân trước sân Thánh đường Đức Mẹ Bắc Hà đang ưỡn ngực ra sức tuyên xưng niềm tin và khẳng định sự son sắt vẹn toàn của ḿnh bằng tiếng trống.

 

Đoàn rước đi thành hai hàng theo sau Thánh giá nến cao. Các Bà, các Cô cố cầm ḷng cầm trí thể hiện sự tôn kính Đức Mẹ Vô Nhiễm một cách trọng thể trong đám rước mừng ngày lễ bổn mạng nhưng xem ra ai cũng bị phân tâm bởi “chết tiệt cái nhà Ông Lự phải gió làm buồn cười quá đi mất, nom cứ như trẻ con”. Và “gió” Ông Lự cứ từng cơn từng cơn đang có chiều hướng muốn dồn thành cơn băo khi kiệu Đức Mẹ xuất hiện để tiến vào Thánh đường .

 

Vai tṛ và vị trí của Ông Lự trong ngày lễ bổn mạng năm đó quả là có nổi bật. Nhưng xét trên b́nh diện chung về chức vụ trong xứ th́ Ông Lự chỉ đứng trên Bác Hoè có một tí thôi. Hàng ngày Ông Lự vẫn ăn cơm nhà rồi đi rông ra vác tù và cho giáo xứ. Một con người đầy cá tính như Ông Lự th́ hoàn toàn không hợp rơ với các Vị trong Ban hành giáo từ cái nh́n cho đến cách làm. Phù hợp thế nào được trong khi “mấy Vị có biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu không ?” Và chuyện tổ chức giáo xứ hoặc lễ lạc các cái th́ “ thằng Lự này từng là chuyên gia ở Phú Nhai đấy nhé ”. H́nh như trong giáo xứ này Ông Lự chẳng ưa ai và cũng chẳng mấy ai ưa Ông Lự ! Nhưng không hiểu sao ngày nào Ông Lự cũng có mặt tại Bắc hà, khi làm việc ǵ cũng chỉ thui thủi làm một ḿnh trong cái suy nghĩ tự đắc là “ chỉ có ḿnh thằng Lự là làm được việc này thôi ”. Cũng chỉ v́ cái niềm tự hào về truyền thống vốn có, cộng thêm một chút độc đoán của bản thân mà Ông Lự đă đơn thân độc mă đi hết phần lớn con đường c̣n lại tại Bắc hà.

 

Dọc theo pḥng lễ sinh cũ có một làn ranh rộng khoảng 40 – 50 cm giữa nền nhà thờ và pḥng Cha Sở và thấp hơn nền nhà thờ nên nơi này dùng để kê ba cái tủ gỗ, trong đó một tủ treo áo lễ của Cha Phó, tủ thứ hai treo những áo lễ thời cổ xưa của Cha Sở hầu như không c̣n dùng tới. Cái tủ c̣n lại nằm gần cửa chẳng biết của ai nhưng Ông Lự nhà ta có ch́a khoá mở cái tủ đó. Có lần vào dịp lễ thứ bẩy Tuần thánh, giáo dân chen chúc nhau t́m chỗ đứng xem lễ. Do quá đông nên họ tràn cả vào pḥng lễ sinh cố mong vớt vát được chút ơn lành trên bàn Thánh. Từ trong đám đông Ông Lự luồn qua lách lại để vào được pḥng lễ sinh. Với vẻ mặt hậm hực của VIP, Ông Lự vừa thọc tay vào túi quần móc ch́a khoá vừa lùa mấy đứa lễ sinh đang ngồi ở đó ra để mở hé tủ và lấy ra một chiếc băng màu xanh nhạt  trên đó có thêu hàng chữ TTTĐ (trật tự thánh đường). Ông đeo ngay vào và khoanh tay đứng gườm gườm nghênh những giáo dân “ vô trật tự ” kia dưới một ánh mắt mang hình viên đạn trong cái suy nghĩ là “ biết vệ sĩ công giáo của Đức Cha Từ chưa ? ”. Sau đó cũng với cái băng trên tay của VIP, Ông Lự cương quyết làm đến nơi đến chốn để dọn chỗ cho Cha Sở vào mặc áo. Thế đấy, ngay cả cái tủ đựng đồ của Ông Lự cũng được vinh dự đặt bên cạnh tủ áo của Cha Sở. Điều đó cho thấy cái “thế” của Ông Lự ở Bắc hà này không phải là chuyện chơi. Thử hỏi:  Cha Sở có cần bất cứ việc ǵ dù công hay tư th́ Ngài gọi ai ? Dạ thưa: Ông Lự. Ông chẳng có phe cánh với bất cứ hội đoàn nào, Ông nhận nhiệm vụ trực tiếp từ Cha Sở. C̣n người khác muốn sai khiến điều khiển thằng Lự này th́ đừng có mơ nhé “ này, có biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu không ?

 

Một dạo cứ tối đến người ta thấy Ông Lự dắt có đến 4-5 con chó ra nhà thờ ngủ trong khi Ông Cụ Chính vẫn c̣n đang đương chức. Chả là trước đó Cha Sở bị đột kích nên Ông cảm thấy không an ḷng và Ông đă t́nh nguyện đem theo đoàn quân khuyển ra nhà thờ để bảo vệ hai Cha và tài sản của giáo xứ. Việc nhà của Ông đă có mẹ con chúng nó lo. Ban ngày Ông chỉ quanh quẩn vài giờ với chiếc xe ba gác kiếm đủ tiền ly cà phê sáng và ít chén rượu nhạt cho hai bữa rồi Ông lại cất xe ra nhà thờ để t́m công đức cho đời sau. Ở đâu cũng vậy và thời nào cũng thế, người ta hay dùng tiền của vật chất thế gian làm thước đo mức độ cống hiến. C̣n cái kiểu “tiên có khồng” mà chỉ dùng cái mạng để dấn thân như Ông Lự th́ cũng có đôi khi được ngoài mặt ra vẻ tôn vinh nhưng bên trong thì chưa biết chừng ngược lại. Ông Lự nhà ta biết rõ điều ấy chứ nhưng Ông chẳng thèm kèn cựa với ai về mặt vật chất cả, bởi vì đã từ lâu lắm rồi trong tâm tư Ông Lự đã tồn tại cái quan niệm “sống không cần nhờ ai, chết cũng chẳng muốn phiền người nào” trong niềm tự hào mình là một trong những người con được sinh ra ở “cái nôi của Công giáo VN”. Thế thì mọi người đã biết “ cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu chưa ? ”.

 

Ông Lự đã đảm nhận bảo vệ cổng nhà thờ trong thời gian giáo xứ tìm người thay cho Cụ Chính. Cứ đến đêm thì vai trò và vị trí của Ông Lự ở Bắc hà nghiễm nhiên trở thành số 1 vì Cha Sở đã lên phòng rồi. Cả cái Bắc hà này chỉ còn mình Ông Lự. Ông tha hồ bày tỏ cái sự tha thiết nhiệt thành với đạo nghĩa của một đứa con từng được cất tiếng khóc chào đời trong cái nôi của Công giáo VN. Ông được tự mình lên phương án kiêm thực hiện việc bảo vệ Thánh đường Đức Mẹ Bắc Hà giống như trước đây Ông đã từng hiên ngang bảo vệ Nhà thờ Phú Nhai. Ngủ ở nhà thờ Ông cũng gặp sự lạ. Theo lời Ông từng kể thì có một lần trong lúc ngủ mơ màng rõ ràng Ông nhìn thấy một đốm lửa trên cung thánh, giật mình tỉnh dậy thì lại chẳng thấy gì. Trăn trở trằn trọc mãi cũng không sao ngủ lại được. Ông ngồi dậy soi đèn pin đi lên để kiểm tra thì “Lạy Chúa tôi, xin tha cho tội lỗi chúng tôi vì chúng tôi đã phạm đến Chúa ”. Dưới sàn cung thánh ngay cái chỗ mà Ông vừa mơ màng nhìn thấy đốm lửa có Mình Thánh Chúa ai đã vô ý làm rơi không biết từ lúc nào. Ông trịnh trọng sấp mình quỳ xuống đón lấy Mình thánh Chúa và rước ngay vào lòng mình. Và Ông luôn tin cậy là Thiên Chúa đã đổ ơn riêng cho Ông làm vậy. Sau sự việc này xem ra cái “thế” của Ông Lự ở Bắc Hà lại càng gia tăng vì ngoài Cha Sở bảo kê ra còn có thêm Thiên Chúa hậu thuẫn cho Ông nữa. Thế mới biết là một con người được sinh ra ở cái nôi của Công giáo VN oai phong đến chừng nào.

 

 

Dưới ánh sáng của ngọn đèn đường cao áp hắt vào. Ông Lự sốt ruột đi hết vòng này đến vòng khác trước sân nhà thờ. Thỉnh thoảng Ông dừng chân nơi cánh cổng nhỏ đưa mắt nhìn ra bên ngoài trông ngóng. Chết thật, chỉ thị của Cha Sở đưa ra là 9 giờ tối phải đóng cổng nhà thờ. Vậy mà đã hơn 10 giờ rồi Cha Phó vẫn chưa về, chẳng biết Ông còn phải chờ đến bao giờ nữa. Ngóng măi cũng chán, Ông lại tiu nghỉu xách xâu chìa khóa đi vào ngồi trên hàng ba chống hai tay lên cằm tiếp tục chờ đợi….. Trong tâm trí Ông hiện lên khung cảnh ở quê nhà, cái nơi chôn nhau cắt rốn mà Ông và gia đình đã phải bấm bụng gạt nước mắt lìa xa để bảo toàn mạng sống. Vâng ! Chẳng có ai ở Bắc hà này biết để chia sẻ với Ông những nỗi đau thiệt tḥi của Ông trong dĩ văng… H́nh ảnh chợt nhoè đi và dần dần nét trở lại… Bóng xế đang dần ngả về chiều nhuộm hồng từng đoá mây trên không trung theo màu của nắng làm nổi lên những ráng chiều bồng bềnh khiến cho những ai có chút tâm sự phải chạnh ḷng thương cho kiếp số. Một thằng bé cắm đầu cắm cổ chạy thoát ra khỏi cánh cổng nhà ḍng để lại phía sau lưng sự ngỡ ngàng thảng thốt của Cha bề trên. Đám trẻ chăn trâu trên triền đê cũng phải tạm dừng chơi pháo đất để dơi mắt nh́n theo thằng bé cho đến khi bóng nó bị khuất sau luỹ tre đầu làng. Đối với các Cha trong ḍng th́ đây cũng là một thông điệp về sự sàng lọc của Thiên Chúa trong lớp t́m hiểu Ơn Thiên triệu này. Nhưng đối với thằng bé th́ nó không thể chấp nhận một sự thật có liên quan đến cuộc đời mà nó đă hằng ước ao được trân trọng cung hiến. Nó vẫn chạy cho mau về đến nhà, mồ hôi lẫn nước mắt đă thấm qua làn môi để nó cảm nhận được cái vị mặn đắng của cuộc đời cho dù nó mới chỉ là một thằng bé. Vùng quê nơi gia đ́nh nó cư ngụ vốn có truyền thống lâu đời và đặc biệt tôn sùng KiTô giáo. Chỉ tính riêng họ hàng nhà nó thôi cũng có khối người làm Cha và c̣n có đến 2 vị đă được phong chân phước tử v́ đạo. Mà lớp Ơn thiên triệu hồi ấy đâu phải cứ ai muốn là được tham dự đâu. Đối với họ hàng, thằng bé đó giống như một viên đá thô đặc biệt, được mọi người chọn lựa để đem đi mài giũa cho thành viên ngọc quư. Thế mà bây giờ nó bỏ tất cả để chạy về bất chấp sự ngăn cản tiếc nuối của Cha bề trên, bất chấp đến kỳ vọng của họ hàng và bất chấp cả cái ước ao cung hiến của nó. Thật khốn nạn cho cái thân thằng bé, gia đ́nh ḍng tộc có thân có thế hẳn ḥi nhưng nó nào biết mặt Bố. Đừng hiểu lầm là nó không có Cha nhé. Chỉ là nó mồ côi Cha từ khi nó mới được có hai tháng mười sáu ngày. Mẹ nó mười mấy tuổi đầu chỉ biết ôm con vào ḷng khóc ngất. Người xưa khi dựng vợ gả chồng cứ theo tập tục “ nữ thập tam, nam thập lục ” cho nên cha mẹ chỉ hơn con đầu ḷng độ hơn chục tuổi mà thôi. Thằng bé lớn lên trong ṿng yêu thương chiều chuộng của người mẹ goá và của cả gia đ́nh Nội Ngoại hai bên. Mọi người thường âu yếm gọi thằng bé bằng cái tên rất tŕu mến là “ thằng chó ba nhà ”. Chả là thằng bé không ở cố định một nhà nào mà cứ tha hồ rong chơi khắp làng, đến lúc đói th́ chạy về ṿi cơm khi th́ nhà Nội, khi th́ nhà Ngoại và cuối cùng là nhà Mẹ. Thời ấy trẻ con nào có được học hành ǵ nhiều. Đặc thù của làng rặt người Công giáo nên chữ nghĩa chủ yếu là kinh sách và người trước dạy người sau, đạo nghĩa với Thiên Chúa cứ thế mà thẩm thấu, lan truyền. V́ thế cho nên từ những điều được lĩnh hội, thằng bé đă thấm sâu cái tư tưởng kính sợ Thiên Chúa uy nghi cao cả và chỉ có Thiên Chúa đầy quyền năng là trên hết mọi sự, c̣n ngoài ra tất cả đều đứng sau những người ở “cái nôi của Công giáo VN”. Việc thằng bé bỏ lớp Ơn thiên triệu chạy về nhà đơn giản chỉ v́ Mẹ nó tái giá. Thử hỏi một người phụ nữ mới ngoài 20, c̣n đang ở độ tuổi trăng tṛn mà cuộc đời th́ vẫn c̣n dài đăng đẳng phía trước, nếu có người thương chịu chung vai d́u dắt th́ là phước phần của mẹ nó, ngay cả nhà Nội nó cũng khuyên mẹ nó lấy chồng, chỉ có nó là không chịu. Trong suy nghĩ non nớt của thằng bé nếu sau này nó được nhận ơn lành xức dầu thánh th́ gia đ́nh nó phải thuộc thành phần trong suốt tuyệt đối, nên việc mẹ nó lấy chồng th́ sẽ chả ra làm sao cả, chẳng thà nó bỏ ngay từ đầu. Mẹ nó khóc lóc khuyên can thế nào nó cũng không chịu. Trong hàng ngũ chủ chăn không thể có bất cứ điều ǵ làm vẩn đục và việc đi thêm bước nữa của một bà mẹ trẻ đă làm tắt ngúm ngọn lửa nhiệt t́nh v́ đạo nghĩa của thằng bé . Lúc đó thằng bé chỉ phản ứng theo cảm tính của một đứa bé c̣n ấu trĩ, chứ nó chưa h́nh dung ra những hệ luỵ mà mẹ con nó phải trả giá cho sự cương quyết đường đột này. Bởi v́ viên ngọc có sáng th́ người ta mới quư, c̣n cái loại đá thô mài nửa chừng như thằng bé th́ người ta chỉ xem như ḥn đá cuội bên vệ đường mà thôi. Từ một thằng bé đang được mọi người cưng chiều kỳ vọng, nó trở thành cái gai trong ánh mắt khinh rẻ của mọi người. Thằng bé phải sống trong tủi hờn để rồi nảy sinh ra cái quan niệm không mấy tích cực trong suốt cuộc đời c̣n lại là:  “sống chẳng cần nhờ ai, chết cũng chẳng muốn phiền ai ” …

 

Tiếng chó sủa làm Ông Lự giật ḿnh trở về với thực tế. Chạy ra cổng xem th́ Cha vẫn chưa về. Đàn chó của Ông thi thoảng vẫn sủa đổng lên như thế, nhưng với trách nhiệm của một người đầy uy tín như Ông Lự th́ Ông vẫn phải cẩn thận tuần tra một ṿng xem có thằng nào dám cả gan vào đây đương đầu với “ vệ sĩ Công giáo của Đức Cha Từ ” hay không . Đến khi quay trở ra Ông bắt đầu thầm càm ràm Cha Phó. “ Đi đâu th́ đi nhưng phải có giờ có giấc, bộ cứ làm Cha th́ muốn đi đến bao giờ cũng được hay sao. Đây mà thuở bé không bốc đồng th́ bây giờ cũng làm Cha như thiên hạ rồi. Đă thế cứ khoá cổng luôn cho Cha đi đến sáng xem ai làm ǵ ai nào ?”. Vừa nghĩ đến đó th́ Ông nghe tiếng xe lambretta dừng ngay cổng nhỏ. Vẫn c̣n đang trong cơn quê độ nên Ông cương trăm tám nhất định không mở cổng. Trong đầu Ông đă chuẩn bị đủ thứ “đồ chơi” cả luật đạo lẫn luật đời để đối phó với Cha. Nhưng ! Có ai đời là Cha Phó cứ phải đứng bên ngoài năn nỉ Ông Lự qua cái lỗ h́nh chữ nhật bé xíu. Tưởng ǵ chứ xuống nước năn nỉ th́ Ông chịu thua. Bao giờ cũng thế ai muốn cương với Ông Lự th́ sẽ được Ông ưỡn ngực cho biết thế nào là “ người ở cái nôi của Công giáo VN”, nhưng đằng này lại chơi màn năn nỉ th́ coi như là điểm trúng tử huyệt của Ông Lự rồi. Ông hắng giọng giả vờ ra oai nắn gân Cha Phó vài câu xong Ông lục đục t́m ch́a khoá mở cổng cho Cha vào. Sau sự việc này tưởng rằng Cha Phó sẽ căm Ông Lự đến suốt kiếp nhưng trên thực tế th́ ngược lại. Cái bản tính thẳng như ruột ngựa của Ông thật dễ làm mất ḷng người khác nhưng nếu chịu khó hiểu sâu hơn một tí th́ mới biết ra là v́ Ông quan tâm lo lắng cho sự an nguy của Cha ngay giữa cái thời cuộc đang lộn xộn. Có lẽ Bố không thể nào quên được cái kỷ niệm đầy ấn tượng về tính thẳng thắn của Ông Lự khi Cha Sở mất. Cái ngày bàng hoàng đó cũng rơi vào dịp bổn mạng giáo xứ. Ông Lự đau đớn đến xé ḷng khi biết tin Người bảo kê cho những hoạt động của Ông tại Bắc hà đă ra đi về với Chúa. Ông đă thỉnh nguyện với Cha Quyền chánh xứ và Ban hành giáo cho Ông được tự tay tắm xác thay đồ cho Cha Sở và Ông đă được chuẩn y. Nói thế cho nó có vẻ tôn ti trật tự một tí chứ đố cha thằng nào dám vào đấy mà giành với “vệ sĩ Công giáo” cái vinh dự sau cùng đối với Người Chủ chăn đáng kính như Cha Sở. Cha Quyền chánh xứ đành phải lắc đầu ngao ngán chấp nhận cái chuyện Ông Lự tự cởi hết đồ ra chỉ mặc mỗi cái quần xà lỏn không có túi khi vào tắm xác cho Cha Sở. V́ sao lại thế ? V́ Ông sợ mồm mép người đời có lắm kẻ gian ác sẽ vu cho Ông thừa cơ hội lỉnh tiền bạc c̣n trong người Cha Sở. Cứ mỗi cái quần xà lỏn như thế th́ chẳng có giắt được bất cứ thứ ǵ. Xong việc Ông giơ hai tay lên với tấm thân trần trụi trong cái quần xà lỏn lủng lẳng trở ra đóng lại bộ kư giả màu nâu đă sờn nhưng đối với Lự vẫn c̣n lịch chán. Sự thẳng tính của Ông cũng chính là nguyên nhân gây ra bất đồng với bất cứ ai khi làm việc chung với Ông. Và bao giờ cũng thế tất cả những chuyện bất đồng không lấy ǵ làm vui vẻ th́ Ông chỉ c̣n một chỗ trút duy nhất là gia đ́nh, vợ con. Nhà Ông giống như cái thùng rác lớn dùng để chất chứa ba cái chuyện lộn xộn không vui trong suốt thời gian Ông sinh hoạt tại Bắc hà. Bởi v́ chỉ có gia đ́nh vợ con Ông mới biết “cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu” nên nhịn cho qua chuyện, c̣n các vị ở Bắc hà th́ làm ǵ mà biết.

 

Tuy hiện tại th́ Bố không c̣n dẫn dắt giáo dân Bắc hà nữa, nhưng khi gia đ́nh Ông Lự sang Vinh Sơn xin lễ th́ Bố đă khẳng định là lúc nào Bố cũng nhớ và cầu nguyện cho linh hồn Đa Minh của Ông Lự, gia đ́nh không cần phải xin lễ.

 

Cũng vì cái tính quá thẳng thắn và sự nhiệt tình cao độ trong công việc đã tạo nên một Ông Lự gàn dở, khó chịu trong mắt mọi người, nhất là đám trẻ hầu như chẳng ai tìm được tiếng nói chung với Ông Lự. Việc ai nấy làm, không ai dám can dự vào việc của Ông Lự và Ông Lự cũng chẳng xía vào chuyện người khác nếu như họ không nhờ.

 

Đám TNBH ngày ấy có một số hoạt động rất nổi cộm như: giáo lý hè, văn nghệ Giáng sinh, hội chợ tết … Lực lượng phục vụ cho những hoạt động trên đều là những “chuyên gia thiện chiến” được đào tạo tại chỗ với thời gian tốc hành. Dụng cụ để làm cũng thiếu thốn đủ thứ phải mượn chỗ này một thứ, chỗ kia một món. Có khi mượn một con dao bén để chặt chém gì đó đến lúc đem trả thì con dao đã mẻ thành lưỡi cưa. Cũng có khi mượn được cái cưa nhưng chẳng hiểu cưa thế nào mà khi trả thì lưỡi bị mòn y như lưỡi dao. Lúc đó phải nói là kết quả công việc là quan trọng nhất nên bất chấp tất cả miễn sao hoàn thành và lên khuôn kịp thời gian là ổn. Lần nào Ông Lự cũng làm mặt hình sự rảo tới rảo lui vài ba vòng xem cái đám này có làm ra trò trống gì hay không. Có lẽ Ông Lự cũng ngứa ngáy tay chân muốn lao vào lắm nhưng đám TNBH kia cứ mải lo làm chẳng ai đếm xỉa hay nhờ vả gì cả nên Ông đành phải lặng im tôn trọng với ánh mắt khinh khỉnh “ mấy cái việc ở nhà thờ này Ông rành 6 câu từ khi chúng mày chưa đẻ, bọn này làm gì mà biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu ”. Cứ gườm gườm nhau như thế mãi rồi rốt cuộc cũng có cái ngày TNBH phải lên tiếng “cầu cạnh” Ông Lự. Chả là trong một lần tổ chức hội chợ xuân cần hệ thống âm thanh trải rộng từ hành lang bên nữ xuống cuối sân thánh đường qua hành lang bên nam để ban tổ chức điều động các đội chơi đến đúng địa điểm từng gian hàng. Ampli và loa thì đã có đủ nhưng căng một nỗi là không có dây để kết nối hệ thống loa. Nói “cầu cạnh” cho vui thôi chứ Ông Lự nhà ta mà được ai nhờ làm bất cứ cái gì ở nhà thờ để Ông được làm mặt quan trọng thì Ông sướng đến cong người. “ Tưởng gì lớn lao lắm chứ dây điện hả ? Một bao năm mươi có đủ xài không ? ” Ôi ! Nhất Ông Lự rồi, thời buổi khó khăn này mà Ông kiếm đâu ra được cả bao dây điện. Chuyến này phải chôm của Ông Lự một mớ cho TN dự phòng vào những công việc khác. Ông Lự không nói khuyếch trương cho có mà Ông vác xuống đúng một bao to toàn dây điện “ đấy, mặc sức mà xài”. Nhưng khi giũ bao ra thì “Lạy Chúa tôi ! Lạy Thiên Chúa của tôi ” cả một bao to như thế nhưng toàn là dây ngắn lụn vụn, đã thế lại đủ thứ cỡ từ dây chiếc cỡ to đến dây đôi cỡ bé có luôn cả dây nhỏ lí nhí như dây điện thoại nữa. Không biết Ông Lự sưu tầm được thứ “hàng độc” này ở đâu đem về cất giấu trên kho nhà tôn hành lang bên nữ đến khi cần mới tung ra để thị uy. Nhưng dù sao có vẫn còn hơn không, thế là phương án nối dây được tức tốc thực hiện. Việc nối dây cũng chẳng có gì khó khăn cho lắm, chỉ cần đưa đầu dây lên miệng cắn rồi kéo ra cho đứt lớp vỏ nhựa bọc bên ngoài, kế tiếp là dùng tay xoắn hai đầu dây lại với nhau xong lấy bịch nylon quấn mối nối lại cuối cùng là dùng lửa hơ cho nylon chảy ra để dính chặt vào mối nối chắc hơn băng keo. Thật sự thì lúc đó chẳng có ai rảnh để ngồi đếm xem có bao nhiêu mối nối trong hệ thống dây loa và cứ mỗi một mối nối như thế thì kích cỡ của dây cũng bị thay đổi đột ngột từ cỡ lớn sang cỡ bé hoặc ngược lại. Hệ thống âm thanh của ngày hội chợ xuân năm đó quả là không nơi nào có được. Tuy không có bộ điều khiển phân luồng nhưng âm thanh vẫn như được điều khiển chạy từ loa này sang loa khác một cách thoải mái, y như hiệu ứng surround của dàn âm thanh hiện đại. Chỉ có điều là cứ cái loa này kêu thì cái loa kia tịt. Ban tổ chức thì gân cổ gào lên muốn báo cho những đội ở hành lang bên nam di chuyển sang hành lang bên nữ nhưng cái loa ở chỗ đó tịt nên đâu có ai biết để làm theo, cuối cùng phải dùng thêm phương án tăng cường nhân sự chạy đi chạy lại thông báo để hỗ trợ cho cái dàn âm thanh hại điện. Cứ như thế hội chợ xuân năm đó các đội di chuyển nhặng xị loạn xà ngầu. Được chơi thì ít mà phải chạy thì nhiều.

 

Có thể nói là từ bầu nhiệt huyết trong lòng mình và bằng đủ mọi cách, Ông Lự đã chen chân vào hoạt động của TNBH đầy ấn tượng như thế để rồi mỗi khi nhắc lại chuyện xưa thì những người trong cuộc đều hình dung ra một Ông Lự đã ít nhiều cùng đồng hành với TNBH vượt qua từ khó khăn này đến khó khăn khác trong hoạt động cho dù Ông Lự chẳng dính dáng gì đến TN cả. “ chỉ là tại mấy chú không cần tớ thôi, muốn gì chỉ việc lên tiếng thì sẽ biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu

 

Mỗi khi trong giáo xứ có bất cứ việc ǵ dù lớn hay nhỏ, người ta cũng đều nh́n thấy sự lăng xăng của Ông Lự ở khắp mọi nơi. Bản thân Ông “ sống không cần nhờ ai” nhưng Ông lại rất thích người khác nhờ ḿnh. Và “ chết chẳng muốn phiền người nào” nhưng Ông lại rất hăng hái trong công việc giúp kẻ liệt cả hồn lẫn xác. Mặc dù chỉ là một viên đá thô năm xưa chưa được mài giũa đến nơi đến chốn, diện mạo và tính cách con người Ông có thể cũng thô như viên đá cuội. Nhưng trước mặt Thiên Chúa th́ “ngọc sáng hay đá cuội ” Ông cũng luôn luôn hănh diện một điều ḿnh là con Thiên Chúa và tự hào v́ ḿnh có cái phước phần được sinh ra từ cái nôi Công giáo VN.

 

Ở Bắc hà th́ người ta hay bắt gặp h́nh ảnh Ông Lự dắt cả đàn chó đi rông nhưng chưa có ai nh́n thấy ông Lự làm chó bao giờ. Làm chó ở đây có nghĩa là làm thịt chó chứ không phải Ông Lự làm chó. Con người ta từng chém nhau đến chết cũng chỉ v́ câu nói nửa vời không rơ ràng. Chuyện kể rằng : ngoài đường có tiếng rao “ai chó không ?” Trong nhà gọi giật ngược “chó, chó ” ; “mày bảo ai chó ?”  ; “th́ mày kêu ai chó nên tao gọi chó thôi mà”. Chỉ có vậy thôi mà tí nữa là choảng nhau sứt trán.

 

 Tự nhiên sao đang nói về cái nôi Công giáo của Ông Lự lại nhảy ngang qua chuyện Ông Lự làm chó ? Ấy chết, Ông Lự làm thịt chó. Chuyện là thế này. Theo lệ thường hằng năm cứ sau ngày mừng lễ bổn mạng các Thành tử đạo VN th́ Ca đoàn Bắc hà lại có tiệc tùng liên hoan tự thưởng cho nhau và cũng để lên dây cót cho bà con trong ca đoàn sau những ngày tháng miệt mài tập hát. Vào cái năm 1982 đó tự nhiên ca đoàn Bắc hà lại vinh dự được nhạc sỹ Viết Chung nhận lời sẽ quá bộ đến chung vui. Trong niềm hân hoan khi bàn bạc việc tổ chức tiệc, chẳng biết vị nào trong Ban điều hành phang luôn ư kiến là chơi thịt chó cho nó lạ, hơn nữa là nhạc sỹ Viết Chung cũng hơi khoái món này. Lúc đó mọi người nghĩ đơn giản chỉ cần xẹt ra ĐÚNG RỒI ngay cạnh phở Tàu Bay th́ bao nhiêu chả có. Nhưng chẳng biết trời xui đất khiến thế nào mà sau buổi họp lại gặp ngay Ông Lự dưới sân nhà thờ và Ông biết luôn cả cái chuyện ca đoàn Bắc hà sắp chiêu đăi Viết Chung món thịt chó. Ông Lự bĩu môi “chó ĐÚNG RỒI là hàng chợ, ai lại đi đăi một nhạc sỹ Công giáo nổi tiếng bằng hàng chợ bao giờ”. Rồi Ông nghiêng người bỏ nhỏ: “muốn có hàng hiệu không ? đơn giản chỉ cần gật đầu thôi là có hàng hiệu từ A đến Z ngay”. Xong Ông giương mặt buông thơng : “thế mà cũng đ̣i ăn thịt chó”. Trước khi ra về Ông c̣n ném lại cái nh́n “bọn trẻ này có nhét cho cả con chó cũng chẳng biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu”. Lại một lần nữa con người “sống chẳng nhờ ai” tự rước cái ách giữa đàng là chịu trách nhiệm về bữa tiệc liên hoan của ca đoàn Bắc hà trong khi túi Ông chỉ có đủ tiền cho ly xây chừng quán cóc Tư Lành mà thôi. Đối với Ông cho dù đám trẻ này có lúc cũng chẳng coi Ông ra ǵ nhưng chỉ cần tụi nó sống có ơn nghĩa với Thiên Chúa là đủ rồi, trong khả năng hạn hẹp của ḿnh Ông sẵn sàng phanh ngực chơi hết cửa để trước là khích lệ đám hậu sanh hăng say hoạt động v́ danh Chúa, sau là mở mắt cho chúng nó biết “ cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu !

 

Cứ theo như quân số của ca đoàn Bắc hà và có thêm một số khách mời th́ phải xử con chó to mới đủ hàng chơi. Ngặt một nỗi mấy con chó Ông đang có th́ quá nhỏ, chả nhẽ đem thịt tất th́ lấy chó đâu ra mà gác nhà thờ. Cuối cùng Ông cũng t́m được một “bị can” đạt yêu cầu để kết án, chỉ có điều bị can lần này không phải là con chó mà là “bà ngoại của con chó”. Th́ đă sao ?  V́ hàng có chiến đấu hay không c̣n do bởi tay nghề của “thợ” nữa chứ. Khi thi hành án thì ngay phát đầu tiên khai cuộc nhạc sỹ Viết Chung đã phát hiện ra tuổi tác của “bị can” liền quay sang một vị cao niên bên cạnh chia sẻ “ thằng nào làm con chó già dai quá ”. Oái ăm thay vị cao niên đó lại là Ông Lự vì Nhạc sỹ Viết Chung không hề biết ai là đạo diễn của buổi tiệc này. Lúc đó Ông Lự chỉ còn biết tự mình thầm nghĩ “ ăn thịt chó mà còn lựa tuổi. Này, có biết cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu không ? ”. Bữa tiệc liên hoan của ca đoàn Bắc hà năm đó rất hoành tráng với đầy đủ các món kinh điển của thịt chó. Ông Lự đã cho các ca viên và khách mời của ca đoàn Bắc hà biết “ sống trên đời phải làm cái gì ?!…” .

 

Dĩ nhiên cuộc đời của một người được sinh ra từ cái nôi Công giáo VN không chỉ có thế. Ngay cái việc thu lượm tích góp lưu trữ những hình ảnh sinh hoạt giáo xứ Bắc hà của Ông Lự xem ra rất nhỏ nhặt bình thường nhưng mấy mươi năm sau thì mọi người mới nhìn ra cái giá trị to lớn của công việc nhỏ nhặt bình thường mà Ông Lự đã một mình âm thầm thực hiện. Có thể người ta vẫn còn nhớ đến những cái logo hình tròn gắn trên mũ của các thành viên trong đội trống Ông Lự ngày ấy. Vâng ! Cái logo trông thô thiển lắm, thô thiển như hòn đá cuội bên đường làng của giáo xứ Phú Nhai chẳng ai thèm đoái hoài nhìn ngó nhưng bằng tâm huyết của mình Ông Lự đã bỏ rất nhiều thời gian và công sức từ việc tìm nhặt lon sữa bò, cắt ra thành hình tròn rồi dùng que chấm sơn xanh, đỏ, vàng xin được của hợp tác xã mành trúc tạo ra cái biểu tượng cho đội trống của Bắc hà . Có phải vì Ông muốn chơi trội để lấy tiếng ? Không ! Tất cả những gì Ông làm từ trước đến giờ đều vì danh Chúa, vì Ông được sinh ra từ cái nôi của Công giáo VN nên trách nhiệm của Ông phải nặng nề và quan trọng hơn. Những người không có phước phần được sinh ra từ cái nôi của Công giáo VN thì không thể hiểu được một Ông Lự đầu đội trời, chân đạp đất không hề kiêng nể cầu cạnh ai trừ Thiên Chúa.

 

Thật vậy, lễ lạc các cái mà không có Cha Sở thì còn Cha Phó chứ không có Ông Lự thì không biết phải kiếm đâu ra một con người nhiệt tình với công việc, tâm huyết với đạo nghĩa và quan trọng nhất là phải được sinh ra từ cái nôi của Công giáo VN.

 

Lời cuối

 

Khi được xem những tấm hình kỷ niệm của Bắc hà năm xưa thì có nhiều người ngạc nhiên khi biết đến công lao của Ông Lự và cũng kèm theo sự ngỡ ngàng vì qua đó  biết tin linh hồn Đa minh của Ông Lự đã về với Chúa.

 

Cuộc đời Ông không khởi sự tại Bắc hà nhưng Ông đã cống hiến cho giáo xứ Bắc hà phần lớn cuộc đời còn lại với phong cách và cá tính đầy ấn tượng của một người được sinh ra từ cái nôi Công giáo VN. Và làm gì thì làm dĩ nhiên là Ông vẫn phải vâng theo Thánh ý Chúa. Nhưng Chúa ơi ! Có phải là tất cả mọi sự trên cõi đời này đều do Chúa định đoạt hay không ? Sao Chúa lại để cho một người thành tâm nhiệt tình như Ông Lự phải lìa xa cái giáo xứ Bắc hà thân yêu đã gắn bó với Ông gần như cả cuộc đời? Hay v́ Ông Lự nghi ngờ quyền năng của Thiên Chúa giống như Moise ngày trước nên Chúa đã trói chân không cho Ông Lự ra Bắc hà hơn một năm trước khi Chúa cất Ông về với Chúa ?.

 

Chẳng biết có ai biết là Ông Lự đã bị ngã cao ở Bắc hà hay không ? Thì vẫn cái kiểu của Ông Lự là thích làm một mình chẳng muốn phiền ai cộng thêm tuổi cao sức yếu nên Ông bị ngã một phát chí mạng. Có lẽ cú ngã đó phải đau lắm nên về nhà Ông mới lên tiếng cho vợ con biết và cũng sau lần ngã đó tính tình Ông bắt đầu thay đổi. Ông trở nên khó tính hơn, lại hay hục hặc với vợ con. Có một buổi tối Ông đi dạo ngoài đường thì Ông bị một chiếc xe máy tông phải làm Ông tét cả đầu phải đưa đi cấp cứu khâu mấy mũi. Và cũng từ đó Ông không còn đủ sức để ra nhà thờ nữa. Ngoài nhà thờ còn thiếu gì người chưa biết “cái nôi Công giáo VN nằm ở đâu” vậy mà Ông không ra được thì ai sẽ là người cho họ biết ? Dường như Thiên Chúa cũng muốn thử thách sức chịu đựng của Ông nên trong suốt một năm không được ra Bắc hà đó Ông bị ngã 5-6 lần vào đúng vết thương cũ làm Ông bị chấn thương năo. Và cứ mỗi lần như thế sức khỏe Ông suy sụp dần dần. Ông bắt đầu nói gở những chuyện trên mây với các vị đă khuất. Ông không c̣n tha thiết những chuyện ở thế gian này, Ông không c̣n muốn tự hào vỗ ngực xưng ḿnh là người được sinh ra từ cái nôi Công giáo VN nữa. Ông chỉ muốn về với Chúa thôi. Và đă có lần Ông bày tỏ là “Chúa chưa nhận Ông về v́ Ông vẫn chưa đủ lễ vật dâng cho chúa”.

 

Chúa ơi ! Sao con xin Chúa bánh mà Chúa lại đưa con ḥn đá ? Bản thân Ông Lự không thể tự tạo ra con người và tính cách của ḿnh mà chính Chúa đă định như thế. Phải vậy không Chúa ? Ngày xưa Chúa đă không chọn Ông Lự cho đến bây giờ Chúa vẫn thờ ơ với Ông và chỉ có giáo xứ Bắc hà nhờ ơn Chúa mới được thừa hưởng những hệ quả từ sự nhiệt tâm cống hiến không cần đến danh vị của Ông Lự. Bên cạnh cái tính khí mà Chúa ban cho Ông khiến mọi người không thích Ông, Chúa c̣n buộc Ông phải gắn bó trường kỳ với những hoàn cảnh trớ trêu của cuộc đời để rồi Chúa lại từ chối Ông v́ Ông chưa đủ lễ vật dâng Chúa ! Chúa ơi ! Chúa có quá tàn nhẫn khi mọi người đang nô nức hồ hởi chuẩn bị xây lại ngôi Thánh đường th́ một con người đầy ḷng nhiệt huyết với Bắc hà như Ông Lự phải nằm ở nhà v́ sức cùng lực kiệt ? Vâng ! Con biết câu trả lời của Chúa: “V́ Ông Lự đă hoàn thành sứ mạng mà Chúa trao phó và Ông c̣n phải dành th́ giờ chuẩn bị tâm hồn để về với Chúa

 

Sáng mồng một tết Kỷ sửu, Ông Lự c̣n vui vẻ nở nụ cười bên cạnh sự đoàn tụ chúc tuổi của con cháu. Nhưng sang sáng mồng hai, Ông đang đứng ở cửa nh́n ra bên ngoài th́ bỗng nhiên Ông cảm thấy màn trời như hé mở ra xuất hiện những bóng trắng bay lượn khắp mọi nơi. Nền đất dưới chân Ông bao trùm lửa cháy. Có tiếng vang vọng như thúc giục bên tai Ông khiến Ông run rẩy sợ hăi v́ Ông biết được ḿnh phải đối mặt với cơn thịnh nộ sắp đến vô cùng đắng cay của một ngày trời đất rung chuyển. Ông quay đầu chạy vội vào kịp cất tiếng gọi từ giă “bà ơi..bà ơi...” Rồi Ông khuỵu xuống gục vào ṿng tay của người bạn đời ra đi một cách thanh thản sau những chuỗi ngày dài phụng vụ ở Bắc hà và hơn một năm thử thách tại gia đ́nh. Đám tang đúng như ước nguyện của Ông là “chết chẳng muốn phiền người nào” nên có nhiều người không biết sự ra đi của Ông Lự. Chỉ có những người trong dịch vụ nhà đ̣n nhận ra Ông v́ trước đây đội trống của Ông đă tung hoành hầu hết các đám tang trong giáo xứ. Và Thánh lễ an táng Ông Lự được cử hành tại nhà nguyện hành lang bên nữ v́ nhà thờ lúc đó đă tháo rỡ hoàn toàn để xây dựng nhà thờ mới. Hài cốt của Ông Lự hiện tại vẫn được gởi bên Đồng Tiến. Khi việc xây dựng nhà thờ Bắc hà hoàn thành có nhà hài cốt, những người bạn cùng thời với Ông Lự có nhă ư với gia đ́nh đón Ông Lự về Bắc hà nhưng gia đ́nh Ông Lự muốn Ông được yên nghỉ trong quan niệm “ở đâu cũng là Chúa”.

 

Thưa Bác Lự.

 

Măi đến hôm nay là ngày giỗ đoạn tang của Bác mà chúng cháu chỉ vừa mới biết được tin Bác đă ra đi về với Chúa khi xem những h́nh ảnh của Bắc hà Bác đă cất công lưu giữ. Chúng cháu đang ở  rải rác khắp mọi nơi nhớ lại h́nh ảnh một Bác Lự ở Bắc hà lăng xăng tất tả trong mọi công việc của giáo xứ. Chúng cháu nhớ đến đội trống của giáo xứ mà Bác đă gầy dựng và chúng cháu đă biết cái nôi Công giáo VN nằm ở quê hương của Bác. Chỉ tiếc rằng đến khi chúng cháu nh́n ra sự việc để có được những cảm nhận sâu sắc trong niềm cảm thông th́ Bác đă hoàn thành sứ mạng thế gian của ḿnh và điều đó có nghĩa là chúng cháu không c̣n được cảm nhận sự hy sinh và ḷng nhiệt thành của Bác ở Bắc hà nữa. Trong suy nghĩ của những người con từng sinh hoạt ở Bắc hà đă trưởng thành với sự ư thức chính chắn, chúng cháu tin rằng những công lao của Bác ở Bắc hà sẽ được Thiên Chúa trả công xứng đáng và chúng cháu cũng cầu xin Thiên Chúa là Đấng từ bi hay thương xót đón đưa linh hồn Đa minh của Bác về Thiên cung, ở nơi mà Bác không c̣n gặp những cảnh éo le như cuộc sống, Bác chỉ c̣n chuyên tâm vào việc thờ phượng Thiên Chúa mà thôi. Mong Bác phù hộ cho giáo xứ Bắc hà có thêm nhiều Ông Lự mà phải là Ông Lự được sinh ra từ cái nôi Công giáo VN luôn luôn thẳng tính, nhiệt thành không sợ mất ḷng người chỉ một ḷng tôn thờ và kính sợ Thiên Chúa.

 

Mồng hai tết Nhâm th́n (24/01/2012)

Cựu TNBH tưởng nhớ Bác Đaminh Đinh Văn Lự